Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Nguyễn Văn Long: Ký ức hào hùng và khát vọng hòa bình giản dị

Bài viết là dòng cảm xúc sâu lắng sau cuộc gặp gỡ với ông Nguyễn Văn Long – một cựu chiến binh từng tham gia giải phóng Nông Sơn – Trung Phước. Trong không gian yên bình của hiện tại, qua lời kể trầm buồn của người lính già, ký ức về ngày 8/5/1974 và những đồng đội đã ngã xuống hiện về đầy xúc động. Câu chuyện không chỉ tái hiện sự khốc liệt của chiến tranh mà còn tôn vinh sự hy sinh thầm lặng, nhắc nhở thế hệ trẻ về cái giá của hòa bình hôm nay.

Đà Nẵng25/12/2025Nguyễn Hoàng Yến (Đoàn xã Nông Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp ông trong một buổi chiều rất đỗi bình yên. Căn nhà nhỏ lặng im, chỉ có tiếng gió khe khẽ ngoài hiên. Ông Nguyễn Văn Long một Cựu chiến binh già ngồi đó, dáng người gầy, mái tóc bạc trắng, đôi bàn tay chai sần đặt yên trước mặt. Trước tôi không chỉ là một người đã đi qua gần trọn cuộc đời, mà là một người lính từng trực tiếp tham gia cuộc chiến tranh giải phóng Nông Sơn – Trung Phước, nơi lịch sử quê hương đã được viết nên bằng máu và lòng quả cảm.

Khi tôi nhắc đến ngày 8 tháng 5 năm 1974, ông lặng đi một lúc rất lâu. Ánh mắt ông chợt xa xăm, như vượt qua cả không gian và thời gian để trở về những năm tháng khói lửa. Rồi ông bắt đầu kể. Giọng nói chậm rãi, trầm xuống, mỗi lời như được rút ra từ những ký ức còn nguyên vẹn, chưa hề phai mờ.

Ông kể về những ngày hành quân gian khổ, về bom đạn trút xuống Nông Sơn – Trung Phước dữ dội như muốn xóa đi sự sống. Ông kể về đồng đội – những người đã ngã xuống ngay trên mảnh đất quê hương, khi tuổi đời còn rất trẻ. Có những khoảnh khắc, giọng ông nghẹn lại. Ông không khóc, nhưng đôi mắt đỏ hoe đủ khiến người đối diện hiểu rằng nỗi đau ấy chưa bao giờ nguôi ngoai.

Điều khiến tôi lặng người không phải là sự khốc liệt của chiến tranh, mà là cách ông nói về nó. Không bi lụy, không kể công. Với ông, cầm súng ra trận năm ấy là điều tất yếu của một người con sinh ra trong thời đất nước chưa yên bình. Ông chiến đấu không vì vinh quang, càng không vì danh hiệu, mà chỉ vì một khát vọng giản dị đến thiêng liêng: quê hương được giải phóng, đất nước được hòa bình.

Cuộc phỏng vấn kết thúc, ông lại ngồi lặng im như lúc ban đầu. Nhưng với tôi, căn nhà nhỏ ấy dường như đã vang lên tiếng vọng của lịch sử. Ngày 8 tháng 5 năm 1974 không còn là một con số khô khan trong sách vở, mà là một ký ức sống động, được kể lại bằng cả một đời người.

Rời khỏi căn nhà, tôi chợt hiểu rằng: hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu xương và bằng cả những ký ức không thể nào quên của những người lính như ông. Và trách nhiệm của thế hệ hôm nay là ghi nhớ, trân trọng và sống xứng đáng với những hy sinh thầm lặng ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn