CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN VĂN MINH (1)
Nguyễn Văn Minh sinh ra năm 1958 tuổi thơ của ông gắn với con đường làng đất đỏ, mái nhà lá chắp vá và những đêm cả gia đình phải chạy tránh bom. Cuộc sống thiếu thốn trăm bề, nhưng cha mẹ vẫn luôn dặn con: phải sống ngay thẳng, biết yêu nước và tin vào ngày Tổ quốc hoàn toàn độc lập.
Lớn lên giữa âm vang kháng chiến, mỗi câu chuyện về những người anh hùng ngoài mặt trận như ngọn lửa thôi thúc trong trái tim chàng trai trẻ. Khi cách mạng bước vào giai đoạn ác liệt, Nguyễn Văn Minh đã không đắn đo viết đơn xin nhập ngũ.
Những ngày đầu ở đơn vị là thử thách thật sự: huấn luyện liên tục, thiếu thốn lương thực, hành quân đêm, ngủ hầm trú ẩm ướt. Nhưng người lính trẻ không nản lòng. Ông rèn luyện từng thao tác, kiên trì học chiến thuật, học cách giữ bình tĩnh trước mọi tình huống.
Có những chặng hành quân dài hàng chục cây số, balô nặng trĩu, áo quần ướt đẫm mồ hôi. Đêm đến, cả tiểu đội nằm sát nhau trong căn hầm chật chội, thay phiên nhau canh gác. Đó là những năm tháng kỷ luật thép, tình đồng đội gắn như ruột thịt.
Khi trận đánh kết thúc, nhìn đồng đội ngã xuống, ông lặng lẽ khắc sâu trong tim lời hứa: phải sống xứng đáng với sự hy sinh ấy.
Khi đất nước thống nhất, người lính Nguyễn Văn Minh trở về làng. Trước mắt là ruộng vườn hoang hóa, căn nhà xiêu vẹo, bữa cơm còn thiếu trước hụt sau. Nhưng ông không chùn bước. Phẩm chất người lính đã giúp ông bắt tay vào dựng xây lại từ đầu: cải tạo đất, trồng lúa, trồng màu, nuôi gia súc; tranh thủ học hỏi kỹ thuật mới.
Có những mùa thất bát, nợ nần chồng chất ông vẫn kiên trì.
Từng ngày, kinh tế gia đình khá dần, con cái được học hành, mái nhà được sửa sang vững chãi hơn. Không chỉ chăm lo cho gia đình, cựu chiến binh Nguyễn Văn Minh luôn tích cực tham gia công tác địa phương. Ông gắn bó với Hội Cựu chiến binh, vận động hội viên giúp nhau làm kinh tế, thăm hỏi gia đình chính sách, tham gia các phong trào xây dựng nông thôn mới.
Ở bất cứ việc chung nào làm đường, nạo vét kênh mương, dọn vệ sinh môi trường người ta đều thấy dáng ông cần mẫn, giản dị, nói ít làm nhiều.



