Cựu chiến binh: Nguyễn Văn Quy
Trong bữa tối, Tôi Được nghe ông tôi - một cựu chiến binh kể về những ngày chiến tranh ác liệt của ông và mọi người. Khi kể giọng ông dứt khoát, đã mở ra trước mắt tôi một thời chiến tranh đầy mất mát nhưng cũng rất anh hùng.
Ông kể rằng, trong thời kỳ chiến tranh đầy gian khổ ấy, mọi thứ đều thiếu thốn đặc biệt là nước và các loại vật tư cần thiết. Giữa muôn vàn hiểm nguy ông và đồng đội phải trải qua biết bao thăng trầm, đối mặt với những trận chiến sinh tử nơi ý chí và lòng kiên cường trở thành sức mạnh duy nhất để vượt qua.
Ông còn kể, trong những lần điều khiển xe tăng 085 ông cùng tiểu đội 29 đã phải băng qua biết bao con đường gồ ghề gạch đá, phủ kín khói bụi và xuyên qua rừng núi đầy hiểm trở. Hành trình gian khổ ấy tiếp tục khi đơn vị của ông được tăng cường cho khu 347 Tràng Định rồi hành quân lên đỉnh 820 nơi Biên Giới. Tại đây tiểu đội của ông đã đảm nhiệm nhiệm vụ kiểm tra và chốt giữ các vị trí quan trọng góp phần bảo vệ biên giới trong những ngày tháng căng thẳng của chiến sự.
Câu chuyện ấy cho tôi hiểu rằng, chiến tranh không chỉ ghi lại những trang sử hào hùng mà còn chất chứa những mất mát không thể xóa nhòa. Đó là những hy sinh thầm lặng, những nỗi đau âm ỉ theo năm tháng, là những đêm thức trắng của mẹ già, của người vợ trẻ và những đứa con thơ mỗi khi nhớ đến người thân còn nơi chiến trường xa, không biết sống chết ra sao.
Câu chuyện vừa kể xong cũng là lúc kết thúc bữa tối, lòng tôi vẫn luôn luẩn quẩn câu chuyện trong đầu và khắc ghi rằng: Phải sống tốt hơn, trân trọng những ngày tháng cực khổ của ông và của mọi người đã dành cả thanh xuân cho đất nước. Cố gắng học, tập rèn luyện thật tốt để trở thành một thế hệ tốt cho sau này, để xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã làm.



