Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Nguyễn Văn Quyết 1949

Vĩnh Long18/12/2025Phạm Xuân Hòa Vũ (ĐOÀN XÃ HIẾU PHUNG)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời gian trôi đi như một dòng sông lặng lẽ, cuốn theo bao kỷ niệm của tháng năm đã qua. Thế nhưng, có những câu chuyện, những ký ức về một thời đạn bom khói lửa vẫn còn nguyên vẹn trong lòng người, không bao giờ phai nhạt. Đối với em, đó chính là những câu chuyện về ông – người đã đi qua chiến tranh và mang cả một thời hoa lửa trở về trong từng lời kể.

Mỗi buổi tối yên bình, khi cả nhà quây quần bên nhau, ông lại chậm rãi kể cho em nghe về những năm tháng tuổi trẻ của mình. Ngày ấy, ông còn rất trẻ, chỉ vừa đôi mươi – cái tuổi lẽ ra phải gắn liền với những ước mơ, những dự định tươi đẹp của đời người. Nhưng tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã thôi thúc ông lên đường, khoác lên mình bộ quân phục màu xanh, rời xa quê hương để bước vào chiến trường đầy gian nan, thử thách.

Ông tham gia vào một đơn vị bộ đội, nơi ông gặp gỡ những người đồng đội thân thiết. Họ đến từ nhiều miền quê khác nhau, nhưng cùng chung một lý tưởng, một niềm tin vào ngày đất nước được hòa bình. Ông thường nói với em, giọng trầm ấm:
“Ngày ấy, tuy thiếu thốn đủ bề, bữa ăn chỉ có nắm cơm khô với muối vừng, nhưng tình đồng đội thì ấm áp vô cùng. Có miếng ngon là nhường nhau, có gian khổ là cùng nhau gánh vác. Anh em coi nhau như ruột thịt.”

Chiến tranh không có chỗ cho sự yếu mềm. Ông đã chứng kiến biết bao cảnh tượng đau thương, biết bao đồng đội ngã xuống ngay trước mắt mình. Có lần, ông kể về một trận đánh vô cùng ác liệt. Đạn bom dội xuống như mưa, mặt đất rung chuyển dữ dội. Ông và đồng đội phải đào hầm trú ẩn, nằm sát bên nhau, chờ từng đợt bom qua đi để tiếp tục chiến đấu.
“Có những đêm dài tưởng như không thể sống sót. Tiếng bom nổ vang trời, đất đá đổ sập. Nhưng nghĩ đến Tổ quốc, nghĩ đến gia đình ở quê nhà, ông lại có thêm sức mạnh để đứng lên,” ông kể, đôi mắt ánh lên nỗi xúc động.

Những ngày hành quân của ông cũng đầy gian khổ. Ông cùng đồng đội vượt rừng, lội suối, trên vai là vũ khí và lương thực nặng trĩu. Có những lúc đôi chân rớm máu, cơ thể mệt lả vì đói khát, nhưng không ai bỏ cuộc. Trên đường đi, nếu có đồng đội bị thương, cả đơn vị thay nhau cõng đi. Khi thiếu lương thực, mọi người chia nhau từng mẩu lương khô nhỏ bé. Chính tình yêu thương và tinh thần đoàn kết đã giúp họ vượt qua tất cả.

Rồi chiến tranh cũng kết thúc. Đất nước bước vào những ngày hòa bình đầu tiên. Ông trở về quê hương với những vết sẹo còn hằn trên da thịt – dấu tích của một thời hoa lửa. Nhưng hơn cả những vết thương ấy là một trái tim đầy yêu thương, tự hào và niềm tin vào tương lai. Ông cùng bà em bắt tay xây dựng lại cuộc sống, vun đắp cho gia đình nhỏ của mình.

Những câu chuyện chiến tranh dần trở thành ký ức, nhưng với ông, đó là những bài học quý giá để nhắc nhở con cháu. Ông thường dặn dò em bằng giọng nói tha thiết:
“Con ạ, chiến tranh chỉ mang đến mất mát và đau thương. Chỉ có hòa bình mới thật sự quý giá. Ông mong các con, các cháu sau này sẽ biết trân trọng cuộc sống yên bình hôm nay.”

Những câu chuyện của ông giống như những thước phim quay chậm, tái hiện lại một thời kỳ lịch sử hào hùng nhưng cũng đầy bi tráng của dân tộc. Qua từng lời kể, em hiểu hơn về những hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước. Để từ đó, em càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình hôm nay và tự nhủ phải sống, học tập thật tốt để xứng đáng với những gì ông và bao người lính đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ và máu xương.

Dù thời gian có trôi đi, những câu chuyện thời hoa lửa của ông vẫn sẽ mãi là hành trang quý báu trong lòng em, soi sáng cho em trên con đường trưởng thành phía trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn