Cựu Chiến Binh - Nguyễn Văn Sồi
Trong buổi chiều yên ả của vùng quê sau ngày đất nước hòa bình, cựu đặc công Nguyễn Văn Sồi vẫn nhớ như in những kỷ niệm năm xưa, khi ông cùng đồng đội len lỏi trong màn đêm tiến vào đồn địch. Dẫu thời gian đã lùi xa, nhưng mỗi lần nhắc lại, ánh mắt ông vẫn ánh lên nét kiêu hãnh xen lẫn xúc động. Ông kể rằng hôm ấy trời tối đen như mực, gió thổi ràn rạt qua những lùm cây, từng tiếng côn trùng cũng khiến trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Đơn vị nhận nhiệm vụ đánh vào một đồn địch nằm sâu trong vùng kiểm soát, nơi bọn chúng canh phòng nghiêm ngặt và bố trí nhiều chốt bảo vệ. Là lính đặc công, Nguyễn Văn Sồi hiểu rằng từng bước đi, từng hơi thở đều phải tuyệt đối chính xác, bởi chỉ cần sơ suất nhỏ cũng có thể đánh đổi bằng mạng sống. Ông cùng đồng đội bò sát đất, men theo con mương nhỏ, lợi dụng bóng đêm để tiếp cận hàng rào kẽm gai. Những bàn tay chai sạn lặng lẽ cắt từng sợi dây, cố gắng không phát ra bất kỳ âm thanh nào. Khi vượt qua được lớp rào cuối, cả tổ dừng lại quan sát, chờ tín hiệu. Khoảnh khắc ấy với ông vừa dài, vừa căng thẳng như kéo giãn cả thời gian. Rồi hiệu lệnh được truyền đi, Nguyễn Văn Sồi lao lên cùng khối thuốc nổ đã chuẩn bị sẵn, áp sát bức tường phía đông đồn. Một tiếng nổ lớn xé toạc màn đêm, ánh lửa bùng lên, tiếng hô hoán của lính địch vang dội khắp nơi. Ông và đồng đội lập tức triển khai theo kế hoạch, đánh thẳng vào mục tiêu trọng yếu, khiến bọn địch hoang mang bỏ chạy. Trận đánh thắng lợi, toàn đội rút ra an toàn. Nhưng với Nguyễn Văn Sồi, điều khiến ông nhớ mãi không phải tiếng nổ hay khoảnh khắc xông pha, mà là hình ảnh đồng đội nắm chặt tay nhau trước giờ xuất kích – ánh mắt kiên định, niềm tin sắt đá và quyết tâm dành trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc. Nay đã tóc bạc da mồi, ông xem những ký ức ấy như một phần máu thịt, một niềm tự hào sâu sắc của đời mình. Nhắc lại, ông chỉ lặng lẽ mỉm cười, nói rằng: “Hồi đó gian khổ lắm, nhưng ai cũng chỉ nghĩ làm sao hoàn thành nhiệm vụ. Vì đất nước, tụi tôi chẳng sợ gì cả.” |



