cựu chiến binh Nguyễn Văn Sơn
Cựu chiến binh Nguyễn Văn Sơn, ở tuổi 70, vẫn ngày ngày miệt mài với vườn tược và công việc cộng đồng, là một tấm gương sáng về nghị lực vượt khó, vươn lên làm giàu và tinh thần sẻ chia đầy nhân ái. Sinh ra và lớn lên tại Nam Định, ông nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, tham gia chiến đấu và bảo vệ Tổ quốc trong những năm tháng gian khổ. Năm 1979, ông rời quân ngũ trở về quê hương với hành trang chỉ là hai sào ruộng và một gia đình nhỏ còn nhiều khó khăn. Những năm tháng đầu hậu chiến đối với ông thực sự là một chuỗi ngày đầy thử thách. Ông nhớ lại: "Có những buổi sáng đi họp trên ủy ban xã, bụng rỗng không, mệt đến mức trên đường về phải dừng lại nhiều lần. Về tới nhà, vợ vội nướng cho bắp ngô, tay run run mà vẫn cầm không vững" những ký ức ấy như một nỗi ám ảnh dai dẳng, nhưng cũng chính là động lực để ông không khuất phục trước số phận. Không muốn để vợ con tiếp tục sống trong cảnh nghèo đói, không chấp nhận mãi mãi làm nô lệ cho cái nghèo, ông Sơn bắt đầu ấp ủ một ý định táo bạo: tìm vùng đất mới để làm lại từ đầu. Năm 1992, với một niềm tin mãnh liệt và khát vọng thoát nghèo cháy bỏng, ông cùng vợ con rời bỏ quê hương Nam Định, vào vùng đất Tây Nguyên đầy nắng gió nơi ông từng chiến đấu năm xưa để lập nghiệp. Hành trang của gia đình ông lúc ấy chẳng có gì ngoài đôi bàn tay trắng và ý chí kiên cường của một người lính Cụ Hồ.
Những ngày đầu đặt chân đến thôn Đắk Quang, xã Thuận An, tỉnh Lâm Đồng, cuộc sống của gia đình ông Sơn vô cùng chật vật. Vay mượn khắp nơi để mua được 5 sào đất trồng hoa màu, ông cùng vợ cần cù lao động từ sáng sớm tinh mơ cho đến tối mịt, nhưng thu nhập vẫn bấp bênh, năm được mùa thì có năm thất thu, cái nghèo cứ bủa vây như một vòng luẩn quẩn khiến không ít lần ông nản lòng, muốn quay trở về quê cũ. Thế nhưng, bản lĩnh của một người lính đã từng vào sinh ra tử đã không cho phép ông lùi bước. Ông quyết định vay thêm vốn để mua 1ha đất trồng cà phê và hồ tiêu những loại cây mà ông chưa từng có kinh nghiệm. Không ngại khó, không ngại khổ, ông xin vào làm thuê tại các vườn cà phê, hồ tiêu trong vùng để vừa kiếm sống, vừa học hỏi kỹ thuật chăm sóc, phòng trừ sâu bệnh và thu hoạch. Sau nhiều năm kiên trì học hỏi và làm việc không biết mệt mỏi, những vườn cà phê, hồ tiêu của gia đình bắt đầu bước vào thời kỳ cho trái ngọt. Đến nay, ông Sơn đã sở hữu 10ha đất với 5ha cà phê và 5ha tiêu, sản lượng đạt hàng chục tấn mỗi năm, mang về lợi nhuận hàng tỷ đồng. Không dừng lại ở sản xuất nông nghiệp, ông còn cùng các con thành lập doanh nghiệp chế tạo máy xây dựng tại TP. Hồ Chí Minh, những sản phẩm của gia đình ông đã có mặt ở nhiều công trình trong và ngoài nước như Campuchia, Thái Lan, Nhật Bản và Indonesia, mỗi năm mang lại gần 3,9 tỷ đồng lợi nhuận. Như vậy, từ một người nông dân nghèo khó với hai bàn tay trắng, ông Sơn đã xây dựng được một cơ ngơi vững chắc, trở thành một trong những hộ sản xuất kinh doanh giỏi tiêu biểu của địa phương.
Khi kinh tế gia đình đã vững vàng, ông Nguyễn Văn Sơn lại càng đau đáu nghĩ đến những mảnh đời còn khó khăn, những đồng đội cũ đang lận đận trong cuộc sống mưu sinh. Với ông, giúp một người thoát nghèo không chỉ là nghĩa tình đồng đội, tình làng nghĩa xóm mà còn là niềm hạnh phúc lớn lao, là cách để ông tri ân cuộc đời đã cho mình cơ hội được sống và được làm lại. Suốt nhiều năm qua, ông đã không ngần ngại giúp đỡ 43 hộ gia đình vay vốn không lãi với tổng số tiền hơn 400 triệu đồng, cùng với 5 tấn tiêu, 7 tấn cà phê nhân và hơn 10.000 cây giống để bà con có điều kiện tái sản xuất, gây dựng kinh tế. Ông còn tạo việc làm thường xuyên cho 162 lao động với mức thu nhập bình quân 12 triệu đồng/người/tháng một con số đáng tự hào tại một vùng quê còn nhiều khó khăn. Không chỉ dừng lại ở những việc làm chung cho tập thể, ông còn âm thầm giúp đỡ nhiều hội viên cựu chiến binh vượt qua giai đoạn khốn khó. Điển hình như CCB Trần Ngọc Chí, người từ Thái Bình vào Thuận An lập nghiệp từ năm 1999, đã trải qua bao vất vả trước khi có được cuộc sống ổn định như hôm nay. Ông Chí xúc động chia sẻ: “Nhờ ông Sơn giúp tôi vay vốn, tôi có điều kiện gây dựng kinh tế. Giờ đây, gia đình đã có của ăn của để, thu nhập hàng năm ổn định. Với tôi, đó là nghĩa tình sâu nặng khó quên”. Hay như CCB Đào Văn Thăng, mỗi khi nhớ lại những lúc gia đình lâm vào cảnh túng thiếu, ông không khỏi nghẹn ngào nhắc đến sự hỗ trợ kịp thời của ông Sơn cả về vật chất lẫn tinh thần, giúp ông có thêm niềm tin để gắng gượng vươn lên.
Với ông Sơn, câu chuyện sẻ chia không chỉ dừng lại ở việc cho vay vốn hay tạo việc làm, mà còn là những hoạt động thiện nguyện rộng lớn hơn. Chỉ riêng trong năm 2023, ông đã tổ chức trao tặng 1.960 suất quà, tổng trị giá hơn 1 tỷ đồng, đến tay các hộ khó khăn, các gia đình chính sách và trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt trên địa bàn. Bên cạnh đó, trong phong trào xây dựng nông thôn mới, ông Sơn luôn là người tiên phong đi đầu, không ngại hiến 4.000m² đất và đóng góp gần 200 ngày công để mở rộng đường làng, ngõ xóm, giúp thôn Đắk Quang ngày càng khang trang, sạch đẹp. Những việc làm thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa ấy đã được các cấp chính quyền và đoàn thể ghi nhận bằng nhiều bằng khen, giấy khen từ Hội Cựu chiến binh, Hội Chữ thập đỏ và chính quyền địa phương. Tuy nhiên, đối với ông, phần thưởng quý giá nhất không nằm ở những tấm giấy khen mà ở chính ánh mắt tin cậy của đồng đội, ở nụ cười an tâm của bà con trong thôn, trong xã khi họ biết rằng luôn có một điểm tựa vững chắc để họ dựa vào mỗi khi khó khăn. Ông tâm niệm: “Làm giàu cho riêng mình thì dễ, nhưng làm cho cả cộng đồng cùng đủ đầy, trẻ nhỏ được học hành - đó mới là giá trị bền lâu” lời tâm niệm ấy đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của ông suốt hơn ba thập kỷ qua.
Ở tuổi 70, cựu chiến binh Nguyễn Văn Sơn vẫn giữ nguyên vẹn phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ: kiên cường, nhân ái và hết lòng vì cộng đồng. Ông không chỉ là một tấm gương điển hình trong phong trào thi đua yêu nước của địa phương, mà còn là người truyền cảm hứng cho biết bao thế hệ trẻ về tinh thần vượt khó, về đạo lý "lá lành đùm lá rách", về trách nhiệm của mỗi công dân đối với sự phát triển chung của cộng đồng. Từ đôi bàn tay trắng, ông đã dựng xây nên một sự nghiệp vững vàng, rồi lại dùng thành quả ấy để nâng đỡ những người xung quanh, tạo nên một vòng tuần hoàn của sự sẻ chia và yêu thương. Câu chuyện đời ông là minh chứng sinh động rằng dù xuất phát điểm có thấp đến đâu, chỉ cần có nghị lực, ý chí và một trái tim biết hướng về cộng đồng, mỗi người đều có thể thay đổi cuộc sống của chính mình và của những người xung quanh. Và khi nhìn lại chặng đường đã qua, từ những ngày tháng bụng đói phải dừng xe trên đường về, cho đến hôm nay có thể tự hào gọi tên mình như một điểm tựa cho bà con xóm giềng, ông Sơn vẫn nghĩ rằng tất cả đều xứng đáng, bởi hạnh phúc lớn nhất của đời người không phải là mình giàu có, mà là mình có thể làm cho cuộc đời này tươi đẹp hơn bằng chính những việc làm xuất phát từ trái tim.



