Cựu chiến binh

cựu chiến binh Nguyễn Văn Tài

Hưng Yên11/12/2025Nguyễn Thị Hương Quỳnh (Lớp:7c Trường:THCS Lương Thế Vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lớn lên giữa những ngày yên bình, em cứ nghĩ hòa bình là điều hiển nhiên – như bầu trời xanh mỗi sáng, như tiếng chim ríu ran trên những rặng tre đầu làng. Thế rồi trong một buổi sinh hoạt ở trường, em được nghe bác Nguyễn Văn Tài – một cựu chiến binh từng chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979 – kể lại những ký ức của mình. Những lời bác nói không chỉ mở ra trước mắt em một lát cắt của chiến tranh mà còn khiến trái tim em lặng đi vì xúc động và biết ơn.

Bác Tài ngồi dưới tán phượng già, gió nhẹ thổi làm những cánh hoa rơi lác đác. Bác nhìn xa xăm như đang tìm lại những tháng ngày tuổi trẻ của mình nơi vùng biên gió buốt. Giọng bác trầm lại, xen lẫn chút run run:
“Ngày đó gian khổ lắm, cháu ạ. Ở biên giới, sương mù dày đến nỗi đứng gần nhau mà còn không thấy rõ mặt. Cái rét thì cứa vào da thịt, chỉ cần thở mạnh là hơi nước đã hóa thành khói trắng.”

Em lắng nghe và hình dung thấy những người lính trẻ co ro trong giá lạnh, áo quần sờn cũ, chân lội bùn đỏ nhưng ánh mắt vẫn kiên cường. Bác kể rằng lương thực thiếu thốn đến mức mỗi người chỉ được vài nắm cơm, vài nhúm muối vừng. Thế mà ai cũng nhường nhau phần ngon hơn, ai cũng cố gắng để động viên đồng đội.

“Có những ngày bom nổ liên tục từ sáng đến tối,” bác tiếp lời, “đất đá bay mù, rừng núi như rung chuyển. Nhiều đồng đội của bác còn rất trẻ, còn chưa kịp viết hết lá thư gửi về quê, đã không trở về nữa…”

Gương mặt bác Tài thoáng buồn. Dù nhiều năm đã trôi qua, những ký ức ấy dường như vẫn còn đọng lại trong đôi mắt bác – vừa đau đớn, vừa đầy tự hào. Bác nói điều duy nhất khiến bác và đồng đội đứng vững giữa gian nguy chính là hai chữ thiêng liêng: “Tổ quốc.”

Bác kể rằng mỗi khi nghĩ đến người dân phía sau – những người đang chờ họ giữ vững từng cột mốc, từng con đường – bác lại có thêm sức mạnh để bước tiếp. “Nếu bọn bác lùi bước,” bác nói khẽ, “quê hương mình sẽ đau thương lắm, cháu ạ.”

Nghe đến đây, lòng em bỗng chùng xuống. Em thấy rõ rằng đằng sau sự bình yên của quê hương hôm nay là những tháng ngày đầy khói súng của bác Tài và bao người lính khác. Họ đã sống những năm tháng tuổi trẻ đẹp nhất giữa mưa bom, bão đạn, để thế hệ chúng em được sống trọn vẹn trong ánh sáng hòa bình.

Khi câu chuyện kết thúc, bác Tài mỉm cười hiền, nụ cười có chút mệt mỏi nhưng ấm áp vô cùng. Em đứng lặng hồi lâu, cảm thấy trong lòng mình dâng lên niềm kính trọng sâu sắc. Hóa ra cuộc sống bình yên của em hôm nay không phải tự nhiên mà có – nó được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao người lính.

Em tự nhủ, là một học sinh lớp 7, em chưa thể làm được những việc lớn lao, nhưng em có thể cố gắng học thật tốt, sống thật tử tế, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người. Em sẽ cố gắng trưởng thành để trở thành người có ích, để xứng đáng với những hy sinh mà bác Tài và thế hệ đi trước đã gửi gắm vào ngày mai của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn