Cựu chiến binh Nguyễn Văn Tập – Người lái xe Trường Sơn
Chiến sĩ lái xe thuộc Tiểu đoàn 102, Binh trạm 32, Đoàn 559, chuyên chở hàng chi viện cho miền Nam qua tuyến đường Trường Sơn huyền thoại.
Ký ức chiến trường
Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go nhất, chàng thanh niên Nguyễn Văn Tập rời quê hương Hải Dương, xung phong vào bộ đội. Nhờ có sức khỏe và sự nhanh nhạy, ông được biên chế vào lực lượng lái xe vận tải chiến lược của Đoàn 559, chạy dọc tuyến đường mòn Trường Sơn Đông và Trường Sơn Tây.
Đối với ông Tập, những năm tháng trên vô lăng là những đêm dài đối mặt với tử thần. Xe chạy ban đêm hoàn toàn không được bật đèn pha để tránh máy bay Mỹ phát hiện, bộ đội phải dùng "đèn gầm" – loại đèn tự chế gắn dưới gầm xe, tỏa ánh sáng lờ mờ vừa đủ thấy vệt bánh xe phía trước. Đường Trường Sơn mùa mưa thì trơn trượt, bùn ngập nửa bánh xe, mùa khô thì bụi mù mịt đến ngạt thở. Ông nhớ lại những cung đường qua đèo cao, vực sâu, máy bay địch thả bom tọa độ, bom nổ chậm liên tục. Nhiều lần, chiếc xe chở đầy đạn dược của ông bị mảnh bom găm rách nát ca-bin, kính chắn gió vỡ vụn, nhưng ông vẫn giữ chặt vô lăng, nhấn ga vượt qua túi bom để kịp đưa hàng vào binh trạm. Đối với lính lái xe ngày ấy, khẩu hiệu "yêu xe như con, quý xăng như máu" và tinh thần "gan vàng dạ ngọc" chính là kim chỉ nam để vượt qua mọi hiểm nguy.
Trở về đời thường
Đất nước thống nhất, ông Nguyễn Văn Tập xuất ngũ trở về quê nhà Hải Dương với cơ thể mang vài vết thương nhỏ do mảnh bom và chứng bệnh sốt rét rừng kinh niên. Ông lập gia đình, trở lại làm một người nông dân chất phác, cày cấy trên mảnh ruộng quê hương để nuôi dạy các con khôn lớn.
Không còn cầm vô lăng vượt dốc thẳm Trường Sơn, ông Tập mang tinh thần kiên cường của người lính vào cuộc sống mưu sinh đời thường. Ông là một trong những thành viên tích cực nhất của Hội Cựu chiến binh xã, luôn đi đầu trong việc đóng góp quỹ khuyến học và giúp đỡ các gia đình chính sách có hoàn cảnh khó khăn. Những kỷ vật thời chiến như chiếc mũ cối, chiếc võng dù Trường Sơn luôn được ông trân trọng treo ở nơi trang trọng nhất trong nhà. Ông thường bảo với con cháu, tài sản lớn nhất đời ông không phải là vật chất, mà là những đêm xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, được góp một phần công sức nhỏ bé vào ngày vui đại thắng của dân tộc.



