CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN VĂN TIẾN
Nguyễn Văn Tiễn sinh năm 1956 gắn với mái nhà tranh đơn sơ, những buổi theo mẹ ra đồng mót lúa, theo cha be bờ, đắp đập. Bữa cơm nhiều khi chỉ có khoai, sắn, cá khô; nhưng trong gia đình nhỏ ấy luôn ấm áp tình thương và niềm tin.
Từ những câu chuyện về người lính hy sinh nơi tiền tuyến, trong lòng cậu bé Tiễn sớm hình thành một lời hứa thầm lặng.
Khi đến tuổi thanh niên, Nguyễn Văn Tiễn viết đơn tình nguyện nhập ngũ.
Chuyến xe chở tân binh lăn bánh, phía sau là con đường đất bụi mờ; phía trước là thao trường nắng gió và muôn vàn thử thách chưa biết tên.
Những ngày đầu quân ngũ, mọi thứ đều mới lạ và khắc nghiệt.
Nắng rát bỏng vai, mồ hôi ướt đẫm áo; từng động tác điều lệnh, bắn súng, ném lựu đạn, hành quân dã ngoại… lặp đi lặp lại đến rát cả bàn tay, phồng rộp bàn chân.
Đêm đến, anh em nằm võng giữa rừng, nghe tiếng gió rít, côn trùng rả rích; chiếc chăn mỏng không đủ ấm, muỗi vắt bủa vây. Nhưng chính trong gian khó ấy, tình đồng chí — đồng đội trở thành điểm tựa:
một ngụm nước chia đôi, nửa gói lương khô bẻ sẻ, cái vỗ vai động viên trước mỗi chặng đường.
Dần dần, người lính trẻ trưởng thành: chắc tay súng hơn, kỷ luật hơn, bình tĩnh hơn trước mọi tình huống.
Có lần đơn vị phải vượt con suối lũ chảy xiết để vận chuyển lương thực. Một đồng đội trượt chân, Tiễn cùng anh em lao ra kéo lại, cả tổ ướt sũng nhưng vẫn kiên trì hoàn thành nhiệm vụ. Có người bị thương, có người mãi mãi nằm lại — nỗi đau ấy khắc sâu trong tim ông.
Hoàn thành nghĩa vụ, Nguyễn Văn Tiễn trở về quê trong dáng vẻ bình dị: chiếc ba lô sờn, vài tờ giấy khen và những vết thương âm ỉ nhức buốt mỗi khi trái gió trở trời.
Ông làm đủ nghề: làm ruộng, chăn nuôi, đi làm thuê… tích cóp từng đồng. Có mùa bão lũ gây mất trắng; có lúc dịch bệnh khiến đàn heo, đàn gà thiệt hại nặng. Nhiều đêm, người lính năm nào ngồi lặng bên hiên, tính toán từng khoản nợ — nhưng rồi lại đứng dậy, quyết không chịu khuất phục.
Ông tìm tòi học kỹ thuật trồng trọt, chăn nuôi, mạnh dạn cải tạo vườn tạp, chuyển đổi giống cây, con. Kiên trì từng bước, cuộc sống gia đình dần ổn định hơn.
Ông sống giản dị, thẳng thắn, nói đi đôi với làm. Vì vậy, bà con trong xóm luôn tin yêu, xem ông như chỗ dựa tinh thần.



