Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Nguyễn Văn Toàn kể lại một thời hoa lửa

Tuyên Quang16/12/2025Đoàn xã MInh Ngọc (Đoàn xã MInh Ngọc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa nhịp sống bình yên của quê hương hôm nay, thật khó để hình dung có một thời đất nước phải trải qua những năm tháng chiến tranh ác liệt, nơi bom đạn cày xới từng tấc đất và sự sống luôn mong manh trong gang tấc. Thế nhưng, đối với cựu chiến binh Nguyễn Văn Toan, những ký ức của thời hoa lửa kháng chiến chống Mỹ cứu nước vẫn còn vẹn nguyên, như mới chỉ hôm qua.

Trong câu chuyện của mình, ông Nguyễn Văn Toan kể rằng khi Tổ quốc cần, ông cùng biết bao thanh niên cùng thời đã gác lại ước mơ riêng, tình cảm gia đình và tuổi trẻ đầy hoài bão để lên đường nhập ngũ. Ngày rời quê, hành trang của ông chỉ là ba lô nhỏ, vài bộ quần áo, nhưng trong tim là lý tưởng lớn lao: chiến đấu để bảo vệ độc lập, tự do cho dân tộc, để đất nước được thống nhất, nhân dân được sống trong hòa bình.

Những năm tháng ở chiến trường là quãng thời gian đầy gian khổ mà cũng vô cùng thiêng liêng. Ông kể về những chặng hành quân dài ngày xuyên rừng sâu, vượt núi cao, băng qua suối lạnh, nơi cái đói, cái rét và bệnh tật luôn bủa vây. Có những ngày, mỗi người lính chỉ có một nắm cơm nhỏ, vài củ sắn rừng để cầm hơi. Đêm đến, họ ngủ vội dưới tán cây, lấy đất làm giường, lấy trời làm chăn, luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu khi tiếng máy bay hay pháo địch vang lên.

Bom đạn của kẻ thù trút xuống không ngừng nghỉ. Ông Nguyễn Văn Toan vẫn nhớ như in những trận càn ác liệt, khi bầu trời rung chuyển bởi tiếng máy bay gầm rú, mặt đất nứt toác vì bom nổ. Trong hoàn cảnh ấy, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Nhiều đồng đội của ông đã anh dũng hy sinh ngay trên chiến trường, khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người chưa kịp gửi về gia đình một lá thư, có người mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu, núi thẳm. Mỗi lần nhắc đến những người đã ngã xuống, giọng ông chùng lại, ánh mắt xa xăm, chan chứa niềm tiếc thương nhưng cũng đầy tự hào.

Theo lời ông kể, chính tình đồng chí, đồng đội là nguồn sức mạnh giúp những người lính vượt qua tất cả. Trong gian khổ, họ san sẻ cho nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, cùng nhau chăm sóc người bị thương, cùng động viên nhau giữ vững tinh thần. Có những đêm trú quân giữa rừng sâu, dù bom đạn vẫn rình rập, nhưng tiếng hát, tiếng kể chuyện quê nhà vẫn vang lên, thắp sáng niềm tin và hy vọng vào ngày chiến thắng.

Không chỉ đối mặt với kẻ thù, người lính còn phải chiến đấu với thiên nhiên khắc nghiệt. Sốt rét rừng, đói rét, vắt, muỗi… là những “kẻ thù thầm lặng” luôn bám riết. Ông Nguyễn Văn Toan kể rằng có những lúc cơ thể kiệt sức vì bệnh tật, nhưng nghĩ đến đồng đội, nghĩ đến Tổ quốc, ông lại gắng gượng đứng lên, tiếp tục nhiệm vụ. Trong trái tim người lính khi ấy, ý chí “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” luôn cháy bỏng.

Khi đất nước hoàn toàn giải phóng, chiến tranh kết thúc, ông Nguyễn Văn Toan cùng đồng đội trở về với cuộc sống đời thường. Mang trên mình những vết thương của chiến tranh và ký ức không thể nào quên, nhưng ông chưa từng hối tiếc về những năm tháng đã cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc. Với ông, được sống, được chiến đấu và được góp phần vào thắng lợi của dân tộc là niềm tự hào lớn lao nhất của cuộc đời người lính.

Những câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Toan không chỉ là hồi ức của một cá nhân, mà còn là lát cắt chân thực của lịch sử dân tộc trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Đối với thế hệ hôm nay, đặc biệt là đoàn viên, thanh niên, những ký ức thời hoa lửa ấy là bài học vô giá về lòng yêu nước, tinh thần hy sinh và trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.

Lắng nghe ông Nguyễn Văn Toan kể chuyện, mỗi người càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình, độc lập, tự do mà chúng ta đang có. Đó là thành quả của biết bao máu xương, mồ hôi và nước mắt của các thế hệ đi trước. Những ký ức thời hoa lửa ấy sẽ mãi là ngọn lửa thiêng liêng, soi đường và tiếp thêm động lực để thế hệ trẻ hôm nay sống có lý tưởng, có khát vọng, không ngừng nỗ lực học tập, rèn luyện và cống hiến, xứng đáng với sự hy sinh to lớn của cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn