Cựu chiến binh Nguyễn Văn Triệu – Người giúp đỡ cách mạng
Cựu chiến binh Nguyễn Văn Triệu – Người giúp đỡ cách mạng
Cựu chiến binh Nguyễn Văn Triệu – Người giúp đỡ cách mạng
Ông Nguyễn Văn Triệu sinh năm 1940 tại xã Tân Đông, huyện Tân Châu, tỉnh Tây Ninh, trong một gia đình nông dân nghèo có 7 người con. Cha ông mất sớm, mẹ ông tần tảo nuôi các con bằng nghề dệt vải, cấy thuê. Lớn lên giữa những năm kháng chiến chống Pháp, ông sớm giác ngộ cách mạng qua các phong trào thanh niên trong làng. Năm 1958, khi mới 18 tuổi, ông tham gia làm liên lạc, tiếp tế cho vùng căn cứ của Huyện ủy Tân Châu, nơi được mệnh danh là “căn cứ lõm” giữa vùng địch tạm chiếm.
Công việc của ông vô cùng nguy hiểm. Mỗi tuần hai lần, ông phải băng rừng, vượt suối, mang gạo, muối, thuốc men từ nhà dân lên căn cứ, cách xa hơn 15 cây số. Có những đêm trời mưa tầm tã, đường lầy lội, ông bị trượt ngã, thùng gạo vỡ, nhưng vẫn cố gắng gom lại, mang tiếp. Nhờ có ông và những người dân khác, cán bộ trong căn cứ mới có cái ăn, cái mặc để bám trụ.
Năm 1963, ông bị địch bắt trong một lần đi tiếp tế. Chúng tra tấn ông dã man, đánh đập, treo ngược, đốt lửa vào chân, ép ông khai ra địa chỉ căn cứ. Nhưng ông nhất quyết không khai. “Tôi có chết cũng không khai”, ông nói với bọn chúng. Chúng giam ông 4 năm trong nhà tù Tây Ninh, nơi nổi tiếng với những cực hình khắc nghiệt. Ra tù, ông vẫn không nao núng, tiếp tục hoạt động, nuôi giấu cán bộ, làm giao liên cho đến ngày giải phóng 1975.
Sau chiến tranh, ông trở về xã Tân Đông, sống giản dị bên vườn cây, con cháu. Ông được Nhà nước tặng danh hiệu “Người có công giúp đỡ cách mạng” năm 2005. Hiện ông đã 84 tuổi, nhưng vẫn còn minh mẫn, vẫn tự tay chăm sóc vườn cây, nuôi gà. Thỉnh thoảng, ông được mời đến các trường học kể chuyện cho học sinh nghe về những năm tháng tù đày, về tinh thần kiên trung của người cộng sản. Ông bảo: “Tù đày không làm tôi sợ. Tôi chỉ tiếc là nhiều đồng chí của tôi đã hy sinh, không được thấy ngày hòa bình.” Mỗi dịp lễ, Tết, các đoàn thể lại đến thăm, tặng quà, ông chỉ cười, nói: “Tôi đã già, chỉ mong các cháu học hành giỏi giang, đừng để đất nước mất đi hòa bình.”



