CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN VĂN TRƯNG
Từ những năm đầu của thế kỷ XX, khi đất nước còn chìm trong ách áp bức và chiến tranh, ông cha ta đã phải trải qua biết bao gian khổ, hy sinh để giành lại độc lập và hòa bình cho dân tộc. Đặc biệt, từ khoảng những năm 1920 trở đi, chiến tranh liên tiếp nổ ra, kéo theo máu và nước mắt của hàng triệu người Việt Nam yêu nước. Những giọt máu đã đổ xuống, thấm sâu vào từng tấc đất quê hương, để lại biết bao anh hùng liệt sĩ ngã xuống vì Tổ quốc, áo lính nhuộm đỏ bởi bom đạn và khói lửa chiến tranh.
Trong dòng chảy đau thương nhưng hào hùng ấy, có những con người bình dị mà cao cả, lặng lẽ đứng vào hàng ngũ chiến đấu để giành lấy hai chữ “bình yên” cho thế hệ mai sau. Một trong những con người như thế là cựu chiến binh Nguyễn Văn Trưng, sinh ngày 14 tháng 5 năm 1902, mất ngày 24 tháng 5 năm 1989. Ông là một trong những người đã hiến dâng cả tuổi trẻ và sức lực của mình cho đất nước trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Khi Tổ quốc cần, dù tuổi đời còn rất trẻ, ông Nguyễn Văn Trưng đã không do dự lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông. Như hàng triệu thanh niên thời bấy giờ, ông gác lại cuộc sống riêng, rời xa gia đình để bước vào chiến trường đầy bom đạn. Chiến tranh lúc ấy vô cùng khốc liệt, kẻ thù tấn công không ngừng, cái chết luôn cận kề trong từng bước hành quân. Trong một lần làm nhiệm vụ, chỉ vì một phút không chú ý, ông đã bị một viên đạn của địch bắn trúng vào vai, để lại một vết sẹo rất lớn, theo ông suốt cả cuộc đời.
Vết thương ấy không chỉ là dấu tích của chiến tranh, mà còn là chứng nhân sống cho “Thời Hoa Lửa” đầy đau thương và anh dũng. Dù mang thương tật nặng nề, ông Nguyễn Văn Trưng vẫn kiên cường vượt qua đau đớn, tiếp tục cống hiến cho cách mạng, với niềm tin mãnh liệt rằng đất nước nhất định sẽ giành được độc lập, nhân dân nhất định sẽ được sống trong hòa bình.
Thời kỳ ấy, biết bao chàng trai, cô gái tuổi mười tám đôi mươi đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ; cũng có biết bao người mang trên mình những vết thương không bao giờ lành. Nhưng dù bị thương nặng đến đâu, họ vẫn cố gắng đứng dậy, tiếp tục chiến đấu, gửi trọn niềm tin và hy vọng chiến thắng cho đất nước Việt Nam yêu dấu. Chính sự hy sinh bền bỉ, ý chí kiên cường ấy đã làm nên thắng lợi vẻ vang cho dân tộc ta ngày hôm nay.
Mỗi khi nhìn thấy vết sẹo trên vai ông Nguyễn Văn Trưng, em không khỏi xúc động và rưng rưng nước mắt. Vết sẹo ấy nhắc em nhớ rằng, hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả cuộc đời của biết bao người lính. Dù em chưa từng trực tiếp chứng kiến cảnh các chiến binh hy sinh nơi chiến trường, nhưng chỉ cần nghe kể lại, nhìn những dấu vết chiến tranh còn in hằn trên cơ thể họ, em cũng cảm nhận được sự gian khổ và hy sinh to lớn của ông cha ta trong “Thời Hoa Lửa”.
Ngày nay, ông Nguyễn Văn Trưng đã đi xa, nhưng ký ức về ông và những năm tháng chiến tranh vẫn còn sống mãi trong lòng nhiều người. Ông là đại diện cho một thế hệ anh hùng thầm lặng, những con người đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc, để thế hệ hôm nay được sống trong độc lập, tự do và hòa bình.
Là một học sinh lớp 8, em cảm thấy vô cùng biết ơn và tự hào khi được sinh ra trong một đất nước hòa bình. Từ câu chuyện của ông Nguyễn Văn Trưng và của cả “Thời Hoa Lửa” hào hùng ấy, em tự nhủ phải cố gắng học tập chăm chỉ, rèn luyện đạo đức tốt, sống có trách nhiệm với bản thân và xã hội, để xứng đáng với sự hy sinh lớn lao của các thế hệ cha anh. Đó chính là cách thiết thực nhất để em gìn giữ và tiếp nối giá trị của hòa bình mà ông cha ta đã đánh đổi bằng cả cuộc đời mình.



