cựu chiến binh Nguyễn Văn Tuấn (1952)
Mỗi chiều, ông Tuấn thường ngồi trước hiên nhà, lặng lẽ nhìn những hàng dừa cũ nghiêng mình theo gió trên con đường đất quen thuộc. Dáng ông bình dị, hiền hậu, nhưng ít ai biết rằng ông từng sống và chiến đấu giữa “thời hoa lửa” đầy gian khổ. Dù hơn bốn mươi năm đã trôi qua, ký ức của những ngày chiến đấu vẫn thỉnh thoảng hiện lên trong ánh mắt trầm tư, xa xăm của ông.
Trên cánh tay ông có một vết sẹo dài, hằn sâu theo năm tháng. Mỗi khi có ai hỏi, ông chỉ nhẹ nhàng bảo:
“Đấy là kỉ niệm của trận chiến năm ấy, như lời nhắc nhở về những đồng đội đã cùng ông vượt qua bao khó khăn.”
Lũ trẻ trong xóm, mỗi lần thấy ông ngồi đó, lại chạy đến thật nhanh để nghe ông kể chuyện. Ông chỉ cười hiền, bàn tay chai sần xoa đầu tụi nhỏ rồi nói:
“Hồi đó vất vả lắm cháu ạ. Khổ cực là vậy, nhưng các ông sống với nhau, thương nhau như anh em nên mới đi hết được chặng đường dài ấy.”
Lời nói của ông mộc mạc, giản dị, không chút khoe khoang, nhưng lại thấm sâu vào lòng người nghe. Cuộc đời của ông – một người lính già lặng lẽ – như một bài học sống động về sự kiên cường, về ý chí và tình đồng đội thiêng liêng.
Ông kể rằng những năm tháng ở chiến trường, ai cũng còn rất trẻ. Có người mới mười tám, đôi mươi nhưng đã biết hy sinh, biết sống vì nhau, vì Tổ quốc. Mỗi đêm, giữa rừng sâu, các chiến sĩ thường ngồi lại bên nhau, chia nhau từng ngụm nước, từng lời động viên. Họ tin rằng chỉ cần cố gắng thêm một chút thôi, ngày mai đất nước sẽ bình yên.
Khi câu chuyện của ông kết thúc, bọn trẻ ngồi im lặng hồi lâu. Trong mắt chúng như sáng lên một điều gì đó – một sự hiểu biết mới mẻ, sâu sắc hơn. Chúng hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Để có những buổi chiều yên bình, để trẻ con có thể vui chơi, đến trường, đã có biết bao người như ông Tuấn hy sinh tuổi trẻ, mồ hôi và cả máu xương.
Từ đó, mỗi đứa trẻ trong làng khi nhìn thấy ông đều lễ phép hơn, yêu quý ông hơn. Chúng bảo nhau phải chăm học, phải sống tốt, vì ông từng nói:
“Học tập chăm chỉ cũng là một cách để các cháu viết tiếp hòa bình cho Tổ quốc đấy.”
Và có lẽ chính nhờ những câu chuyện thấm đượm “thời hoa lửa” ấy mà thế hệ sau càng biết trân trọng hiện tại, biết ơn quá khứ và cố gắng nhiều hơn cho tương lai đất nước.



