Cựu Chiến Binh Nguyễn Việt Hoa
CUỘC GẶP GỠ VỚI NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ “ THỜI HOA LỬA”
CUỘC GẶP GỠ VỚI NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ “ THỜI HOA LỬA”
Nhân vật lịch sử: ông Nguyễn Việt Hoa
Địa chỉ: thôn Chiến Thắng, xã Vạn Lộc, tỉnh Thanh Hoá
Lớp: 11A5
Họ và tên người viết: Nguyễn Thu Hiền
Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, có những khoảng lặng khiến ta phải nghiêng mình kính cẩn – đó là khi được ngồi đối diện với những "pho sử sống" của dân tộc. Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng trong đôi mắt của người cựu binh Nguyễn Việt Hoa, những ngọn lửa của một thời oanh liệt vẫn chưa bao giờ tắt. Hôm nay, chúng tôi tìm về thôn Chiến Thắng để lắng nghe câu chuyện về một người sinh viên đã tạm gác giấc mơ giảng đường, gửi lại thanh xuân nơi chiến trường khốc liệt để viết nên bản hùng ca về lòng tận trung với Tổ quốc.
Ông Nguyễn Việt Hoa sinh năm 1943, mang trong mình dòng máu nhiệt huyết của người con đất Vạn Lộc. Tháng 9 năm 1968, khi đang là sinh viên năm thứ hai trường Thủy sản, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go nhất, ông đã quyết định rời bỏ cây bút để cầm súng lên đường theo lệnh tổng động viên.
|
Đằng sau sự hăng hái của một người lính trẻ là một câu chuyện cảm động về tình cốt nhục. Là người con trai duy nhất trong gia đình có tới tám người con gái, ông chính là niềm hy vọng, là sợi dây duy nhất nối dõi tông đường. Bố ông, vì nỗi lo sợ mơ hồ về sự nghiệt ngã của chiến tranh, đã từng tìm cách giữ chân con lại. Thế nhưng, đứng trước vận mệnh dân tộc, người thanh niên 18 tuổi ấy đã khẳng khái thưa rằng: "Bố không cho con đi thì giữ ba lô con đi, chứ người là không ở lại được". Quyết định rời quê hương ngày ấy không mang chút tư lợi, mà là một sự tự nguyện vui vẻ đến lạ kỳ. Ông lên đường với tâm thế "xác định không có ngày trở về", sẵn sàng dâng hiến cuộc đời mình cho lý tưởng độc lập, tự do.
|
|
Tình đồng chí giữa lằn ranh sinh tử Đi qua những năm tháng đói khát, hành quân ròng rã 9 tháng trời dọc đường Trường Sơn hay những ngày lội bưng biền nước ngập đến cằm, điều giúp ông và đồng đội trụ vững chính là tình yêu thương cao cả. Ông xúc động nhớ về trận tập kích đêm 18/7/1971, giữa hỏa lực rực trời, khi thấy đồng đội tên Thích nằm quằn quại trong máu, lòng ông đau như thắt lại. Tình đồng đội không chỉ là cùng chia nhau củ sắn, bát cơm giữa rừng sâu, mà còn là lời thề thiêng liêng: "Trong chiến tranh đồng đội mình hy sinh, phải bằng mọi cách đem về chôn cất". Có những lúc đau thương đến nghẹn lòng, họ phải gói thi thể anh em vào túi nilon, gài chặt dưới gốc cây tràm giữa mênh mông nước lũ, lặng lẽ đánh dấu để rồi nhiều năm sau vẫn đau đáu quay lại tìm hài cốt.
Khi được hỏi về tuổi thanh xuân của mình, đôi mắt ông sáng lên một niềm tự hào khó tả. Tuổi trẻ của ông không có sự đủ đầy về vật chất, chỉ có "ăn bột mì, bột quang sẵn" và đối mặt với cái chết cận kề, nhưng đó là tuổi trẻ đặc biệt nhất vì có lý tưởng. Ông thừa nhận chiến tranh khốc liệt đến mức đôi khi sức chịu đựng của con người bị đẩy đến giới hạn, nhưng chưa bao giờ ông hối tiếc về lựa chọn năm ấy. Với ông, việc được đứng trong hàng ngũ những người đi đánh giặc cứu nước là đặc ân lớn nhất của cuộc đời.
|
Trở về với đời thường sau 25 năm quân ngũ, ông tiếp tục cống hiến trong vai trò giảng viên quân khu và Bí thư Đảng ủy xã. Những lời nhắn nhủ của ông: "Các ông đi đánh giặc để cứu nước, giờ hòa bình rồi thì các cháu phải làm sao để đất nước này giàu lên" như một mệnh lệnh từ trái tim, nhắc nhở thế hệ chúng em phải sống sao cho xứng đáng với những gì cha ông đã đánh đổi.
Cuộc trò chuyện với ông Nguyễn Việt Hoa không chỉ là một tiết học lịch sử sống động, mà còn là một cuộc soi rọi lại tâm hồn của thế hệ trẻ chúng em. Nhìn vào gương mặt hằn in vết thời gian của người lính già, chúng em hiểu rằng hòa bình không phải là một điều hiển nhiên, mà là kết tinh từ những lựa chọn đầy khốc liệt: lựa chọn rời xa gia đình khi là con trai duy nhất, lựa chọn uống nước hố bom để sống tiếp, và lựa chọn gạt đi nỗi sợ hãi cá nhân vì độc lập dân tộc.
Khép lại những trang hồi ức về "thời hoa lửa", lời nhắn nhủ của ông vẫn còn vang vọng: "Các ông đi đánh giặc cứu nước, giờ hòa bình rồi thì các cháu phải làm sao để đất nước giàu lên". Đó không chỉ là lời kỳ vọng, mà còn là một "mệnh lệnh" thời bình đối với mỗi học sinh lớp 11A5 chúng em. Ngọn lửa thanh niên hôm nay không còn bùng cháy trong khói đạn, nhưng nó cần phải rực sáng trong sự miệt mài bên trang sách, trong ý chí vươn lên làm chủ khoa học công nghệ và trong trách nhiệm với cộng đồng.






