Cựu chiến binh Nguyễn Xuân Cương (1960)
“Tại sao đất nước mình nhỏ bé mà vẫn đứng vững trước bao cuộc xâm lược?”, tôi đã thắc mắc như vậy trong giờ sinh hoạt lớp. Khi nghe cô giáo kể về cuộc chiến tranh bảo mẹ biên giới phía Bắc năm 1979,tôi càng muốn hiêu thêm về những điều đã làm nên sức mạnh của dân tộc. Thật may mắn làm sao,tôi lại là máu mủ của ông tôi,ông Nguyễn Xuân Cương - một người cựu chiến binh đã từng tham gia vào trận đánh năm ấy.
Khi nghe tôi hỏi về câu chuyện,ông mỉm cười hiền nhưng ánh mắt ánh lên sự từng trải. Ông kể rằng năm 1979,khi chiến tranh nổ ra,ông mới 16 tuổi. Đơn vị của ông nhận lệnh hành quân gấp lên biên giới. “Hồi ấy,ba lô nhẹ lắm cháu ạ,chỉ có lương khô,tăng -gô,cái áo mưa và khẩu súng. Nhưng thứ nặng nhất là trách nhiệm bảo vệ từng tấc đất quê hương.”
Ông nói những ngày đầu chiến sự,cả tiểu đội phải hành quân liên tục trong tiếng pháo rền.Có khi mới đặt ba lô xuống được vài phút đã phải bật dậy chạy vào vị trí chiến đấu.Sương rừng lạnh buốt,đường mòn trơn trượt,nhưng ai cũng kiên cường.
Ông nhớ rõ một trận đánh trong màn sương mù trắng xóa.“Cả đơn vị phải ép sát vào triền đá,khói súng cay xộc vào mũi.Đạn bay vù vù trên đầu,xác người la liệt khắp nơi nhưng chỉ có một suy nghĩ:phải giữ cho bằng được biên cương.”
Ông cũng kể về tình đồng đội đẩy ấm áp giữ những ngày bom đạn.Có người thương nhau nhu anh em ruột thịt,nhường nhau từng viên thuốc,từng miếng lương khô.Những lúc đồng độ ngã xuống,cả đơn vị lặng người nhưng càng quyết tâm chiến đấu hơn.“Nhiều người nằm lại trên núi rừng khi tuổi còn rất trẻ.Nhưng họ ra đi với niềm tự hào của người lính.”-ông nghẹn giọng.
Nghe ông kể xong,tôi bỗng lặng đi.Những điều trước đây chỉ tồn tại trong sách báo nay hiện lên rõ ràng như đang diễn ra trước mắt.Tôi thấy mình hiểu hơn về sự hi sinh to lớn của thế hệ đi trước,hiểu vì sao đất nước nhỏ bé mà vãn mạnh mẽ đến thế.Lời ông khiến tôi thêm biết ơn,tự hào và nhắc nhở bản thân phải sống xứng đáng với những gì các chú,các bác đã giữ gìn bằng cả tuổi trẻ và máu xương.


