Cựu chiến binh

cựu chiến binh Nguyễn Xuân Điệp ( Năm sinh: 1945)

Hưng Yên14/12/2025Nguyễn Ngọc Anh (Lớp : 8C - Trường THCS Lương Thế Vinh, Xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thuở còn nhỏ, ông nội tôi thường kể cho nghe những câu chuyện của thời hoa lửa.

Tôi hiểu rằng hòa bình của ngày hôm nay được đánh đổi bằng xương máu của bao

thế hệ cha ông. Sự hi sinh thầm lặng của họ đã đem lại sự bình yên, ấm no cho

cuộc sống hiện tại. Vì thế, tôi luôn kính trọng những người chiến sĩ đã góp phần

làm nên chiến thắng, đem lại độc lập và hạnh phúc cho dân tộc, đặc biệt là ông nội

– người tôi hết mực yêu quý.

Ông tôi tên là Nguyễn Xuân Điệp, sinh ngày 08-01-1945, quê tại Thôn Cao

Trung, Xã Đình Phùng, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình nay thuộc Xã Lê

Lợi ,Tỉnh Hưng Yên. Năm 1967, khi mới 22 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của đời người

– ông tình nguyện tham gia trung đội bộ binh xung phong. Dù gia đình khi ấy còn

nhiều khó khăn, nhưng ông vẫn quyết tâm lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Trong những tháng ngày chiến đấu gian khổ, ông kể rằng bộ đội không chỉ

đối mặt với bom đạn mà còn phải tự mình làm mọi thứ để phục vụ chiến trường.

Có những ngày, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ phá núi mở đường để xe chở lương

thực và đạn dược kịp tiến vào mặt trận. Những tảng đá lớn tưởng như không thể

lay chuyển, vậy mà anh em chiến sĩ dùng cuốc, xẻng, búa tạ, phối hợp từng nhịp

một để phá dần. Mồ hôi chảy hòa lẫn với bụi đá, nhưng ai cũng cố gắng vì con

đường ấy chính là mạch máu của chiến dịch.

Không chỉ phá núi, ông và đồng đội còn nhiều lần phải đắp đường sau mỗi

trận bom. Đêm vừa qua bị đánh phá, sáng hôm sau bộ đội lập tức san đất, lấp hố bom, vận chuyển từng sọt đất, từng bao cát để kịp cho đoàn xe ra trận. Có lần trời

mưa tầm tã, đất nhão thành bùn, nhưng anh em vẫn nối đuôi nhau làm việc, ánh

đèn pin leo lét soi bóng những người lính gầy nhưng bền bỉ.

Ông còn kể về những lần đơn vị được giao dựng những cây cầu tạm bằng

gỗ, bắc qua con suối chảy xiết để bộ đội hành quân. Mấy chục chiến sĩ chia nhau đi

đốn tre, xẻ gỗ, vừa làm vừa canh chừng máy bay địch. Nhiều đêm, tiếng búa đóng

cọc xen lẫn tiếng côn trùng trong rừng tạo thành âm thanh rất đặc trưng của thời

chiến. Khi cầu dựng xong, nhìn những đoàn quân nối đuôi nhau đi qua an toàn, ai

cũng thấy mọi vất vả đều xứng đáng.

Mỗi câu chuyện ông kể đều cho tôi thấy tinh thần kiên cường, ý chí sắt đá

của người lính. Họ không chỉ chiến đấu bằng súng đạn mà còn dùng chính đôi tay

của mình để mở đường, dựng cầu, vượt qua mọi hiểm nguy.

Hòa bình lập lại, ông trở về quê hương, tiếp tục lao động và xây dựng gia

đình. Dù đã rời xa chiến trường, ông vẫn giữ nếp sống giản dị, luôn nhắc nhở con

cháu phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và biết ơn quá khứ.

Nhờ những câu chuyện của ông, tôi hiểu rằng nếu không có những người

lính đã phá núi mở đường, đắp đất dựng cầu và sẵn sàng hi sinh tất cả, chúng ta sẽ

không có được cuộc sống an vui như hôm nay. Bởi vậy, tôi luôn cố gắng học tập

thật tốt, sống tử tế để không phụ lòng thế hệ đi trước.

Ông nội là người truyền cho tôi tình yêu quê hương đất nước và niềm tự hào

về “thời hoa lửa” của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn