Cựu chiến binh Nguyễn Xuân Dinh - lính đặc công thành cổ Quảng Trị (phần 2)
Nằm im chịu trận khi kẻ thù vô tình "phóng uế" lên đầu và giọt nước mắt nghẹn ngào của người chỉ huy khi tìm lại đồng đội bị bỏ sót trong lòng địch. Tiếp tục phần 2 ký ức Thành cổ Quảng Trị 1972 qua lời kể gai người của cựu chiến binh đặc công Nguyễn Xuân Dinh.

KÝ ỨC THÀNH CỔ (PHẦN 2): LẦN NGHẸT THỞ TRÊN LẰN RANH SINH TỬ VÀ GIỌT NƯỚC MẮT NGƯỜI CHÍNH TRỊ VIÊN
Nếu như phần trước là câu chuyện về những đêm dài "hòa mình vào đất" của bộ đội đặc công Sư đoàn 325 tại mặt trận Quảng Trị 1972, thì phần tiếp theo này là những ký ức gai người, lột tả chân thực kỷ luật sắt, sự mưu mẹo và tình đồng chí thiêng liêng của những người lính "luồn sâu đánh hiểm".
Giai thoại nghẹt thở: Khắc tinh nín lặng trước tình huống hy hữu
Trong một trận đánh luồn sâu tiêu diệt trận địa pháo tầm xa của địch, Chính trị viên đại đội Nguyễn Xuân Dinh cùng tổ chiến đấu bò sát vào mục tiêu. Giữa đêm tối mênh mông, khi toàn đội đã áp sát nòng pháo, chuẩn bị nổ súng thì một tình huống hy hữu xảy ra: 3 tên lính địch tuần tra bất ngờ đi tới, đứng ngay phía trên chỗ ẩn nấp của quân ta để... đi vệ sinh.
Dưới làn sương đêm, những giọt chất thải của kẻ thù vô tình dội thẳng xuống đầu tổ đặc công. Quá bất ngờ và ghê tợn, đồng chí liên lạc trẻ tuổi tên Nguyễn Du lập tức nhổm dậy, định siết cò súng tiêu diệt địch cho bõ tức. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, nếu tiếng súng vang lên lúc này, toàn bộ đội hình sẽ lộ và hỏng cả đại cuộc. Anh Dinh nhanh như cắt, nhoài người tới chộp lấy cổ áo đồng chí liên lạc, dùng sức mạnh ép chặt người chiến sĩ trẻ dí sát xuống mặt đất cằn.
Cả tổ nín thở bám đất. Khi 3 tên lính địch vừa quay lưng đi, lệnh tấn công mới được phát ra. Những khối thuốc nổ mạnh gắn ngòi hẹn giờ 10 phút nhanh chóng được cài chặt vào nòng pháo địch. Chỉ ít phút sau khi quân ta rút ra xa khoảng 30 mét, những tiếng nổ xé toạc màn đêm, biến trận địa pháo sừng sỏ của địch thành sắt vụn. Trở về hậu cứ an toàn, người chiến sĩ liên lạc trẻ tuổi run rẩy nói: "Lúc đó em nghĩ mình chết chắc rồi, nhưng thắng trận này rồi, từ nay đi đánh em không còn biết sợ là gì nữa".
Giọt nước mắt của người chỉ huy
Nghệ thuật tác chiến đặc công là luồn sâu, đánh hiểm với quân số cực kỳ ít, mỗi mũi chỉ từ 6 đến 10 đồng chí. Chính vì đánh trong đêm và di chuyển bí mật, những sự cố lạc đội hình luôn là nỗi ám ảnh.
Trong một trận trinh sát bám địa bàn, do đêm tối và quân địch đánh rát, đơn vị buộc phải rút quân nhưng vô tình để sót lại chiến sĩ Lịch (quê Thái Bình) ngay tại sườn chốt của địch. Suốt một ngày trời, đồng chí Lịch phải nằm bất động một mình giữa vòng vây của kẻ thù, không thức ăn, không nước uống, lọt thỏm giữa lằn ranh sinh tử.
Đêm hôm sau, anh Nguyễn Xuân Dinh tiếp tục chỉ huy một mũi tiến công quay trở lại tọa độ cũ. Lòng anh như lửa đốt, vừa đi vừa lo sợ cho tính mạng của người đồng đội bị bỏ lại. Anh liên tục dùng các ký hiệu mật của đặc công để tìm kiếm trong bóng tối. Và rồi, điều kỳ diệu đã xảy ra tại vị trí tập kết, chiến sĩ Lịch từ bụi rậm bò ra, vẫn bình an vô sự sau một ngày bám trụ kiên cường.
"Lúc gặp lại cậu ấy, tôi mừng quá, ôm chầm lấy đồng đội mà nước mắt cứ trào ra" – Bác Dinh bồi hồi xúc động kể lại. Không chỉ sống sót, đồng chí Lịch còn cung cấp những thông tin trinh sát vô giá thu thập được suốt một ngày nằm vùng. Trận đánh đêm đó, tổ đặc công chia làm 3 mũi, đánh một trận ra trò, san phẳng mục tiêu địch mà không tổn thất một giọt máu nào của anh em.
Thành công thầm lặng phía sau vinh quang Thành Cổ
Ít ai biết rằng, để Trung đoàn 48 có thể chốt giữ vững chắc Thành cổ Quảng Trị suốt 81 ngày đêm huyền thoại, có một phần đóng góp thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng của những tổ đặc công luồn sâu như đơn vị của bác Nguyễn Xuân Dinh.
Bằng cách liên tục quấy rối, đốt phá kho tàng, diệt trận địa pháo và đánh thẳng vào sở chỉ huy phía sau lưng địch, những người lính đặc công đã buộc kẻ thù phải phân tán lực lượng để lo phòng thủ hậu phương, không thể dốc toàn lực lấn chiếm Thành cổ.
Chiến tranh qua đi, những câu chuyện "nghẹt thở" như của cựu chiến binh Nguyễn Xuân Dinh là minh chứng cho một huyền thoại: Bộ đội Đặc công Việt Nam – những con người lấy lòng dũng cảm làm áo giáp, lấy sự mưu mẹo làm vũ khí, viết nên những trang sử vàng chói lọi cho Tổ quốc.



