CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN XUÂN HẢO
Cựu chiến binh Nguyễn Xuân Hảo
Ông Nguyễn Xuân Hảo sinh năm 1945 hiện đang sinh sống tại thôn Đền Cô, xã Yên Thế, tỉnh Bắc Ninh. Trong ngôi nhà nhỏ tại thôn Đền Cô, xã Yên Thế, tỉnh Bắc Ninh, ông Nguyễn Xuân Hảo – một người lính già ở tuổi bát tuần – vẫn thường ngồi lặng im bên ấm trà đặc, ánh mắt xa xăm như ngược dòng thời gian về những năm tháng “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.
Lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc
Năm 1964, khi ấy chàng trai Nguyễn Xuân Hảo vừa tròn 19 tuổi. Đó là cái tuổi đẹp nhất của đời người, cái tuổi đầy hoài bão và ước mơ. Thế nhưng, khi Tổ quốc cần, ông đã gác lại tình riêng, cùng bao lớp thanh niên thời bấy giờ viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Với ông, ngày đó không có khái niệm sợ hãi, chỉ có một lòng quyết tâm sắt đá: “Chừng nào đất nước còn giặc, chừng đó đôi chân chưa mỏi”.Những tháng ngày gian khổ mà hào hùng
Nhớ về thời quân ngũ, ông Hảo không khỏi bồi hồi khi nhắc đến những cơn mưa rừng xối xả, những đêm hành quân dưới làn bom đạn, và cả những cơn sốt rét rừng hành hạ. Ông kể: “Ngày ấy, quân trang trên vai nặng trĩu nhưng bước chân ai nấy đều nhẹ tênh. Chúng tôi đi giữa tiếng bom rơi, ăn củ sắn lùi thay cơm, ngủ hầm, ngủ lán, nhưng tinh thần đồng đội thì ấm áp vô cùng. Có những bát cơm sẻ nửa, túi muối chia đôi, chính cái tình đồng chí ấy đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả.”Đối với ông, quân đội không chỉ là thao trường luyện tập, mà là trường đời lớn nhất. Nơi đó rèn luyện cho ông bản lĩnh kiên cường, ý chí kỷ luật và lòng yêu quê hương đất nước nồng nàn. Những trận đánh ác liệt, những lần cận kề cái chết đã tôi luyện nên một Nguyễn Xuân Hảo gan dạ, sẵn sàng hy sinh vì độc lập tự do.Sống trọn vẹn nghĩa tình giữa thời bình
Trở về với đời thường sau những năm tháng binh lửa, ông mang theo những vết sẹo của chiến tranh nhưng chưa bao giờ phàn nàn. Tại thôn Đền Cô hôm nay, người ta thấy một ông Hảo chất phác, mẫu mực, luôn giữ vững phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ".Ông thường bảo với con cháu: “Chiến tranh khốc liệt đã qua đi, chúng ta may mắn được sống trong hòa bình là nhờ máu xương của biết bao đồng đội. Phải sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống.”
Năm 1964, khi ấy chàng trai Nguyễn Xuân Hảo vừa tròn 19 tuổi. Đó là cái tuổi đẹp nhất của đời người, cái tuổi đầy hoài bão và ước mơ. Thế nhưng, khi Tổ quốc cần, ông đã gác lại tình riêng, cùng bao lớp thanh niên thời bấy giờ viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Với ông, ngày đó không có khái niệm sợ hãi, chỉ có một lòng quyết tâm sắt đá: “Chừng nào đất nước còn giặc, chừng đó đôi chân chưa mỏi”.Những tháng ngày gian khổ mà hào hùng
Nhớ về thời quân ngũ, ông Hảo không khỏi bồi hồi khi nhắc đến những cơn mưa rừng xối xả, những đêm hành quân dưới làn bom đạn, và cả những cơn sốt rét rừng hành hạ. Ông kể: “Ngày ấy, quân trang trên vai nặng trĩu nhưng bước chân ai nấy đều nhẹ tênh. Chúng tôi đi giữa tiếng bom rơi, ăn củ sắn lùi thay cơm, ngủ hầm, ngủ lán, nhưng tinh thần đồng đội thì ấm áp vô cùng. Có những bát cơm sẻ nửa, túi muối chia đôi, chính cái tình đồng chí ấy đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả.”Đối với ông, quân đội không chỉ là thao trường luyện tập, mà là trường đời lớn nhất. Nơi đó rèn luyện cho ông bản lĩnh kiên cường, ý chí kỷ luật và lòng yêu quê hương đất nước nồng nàn. Những trận đánh ác liệt, những lần cận kề cái chết đã tôi luyện nên một Nguyễn Xuân Hảo gan dạ, sẵn sàng hy sinh vì độc lập tự do.Sống trọn vẹn nghĩa tình giữa thời bình
Trở về với đời thường sau những năm tháng binh lửa, ông mang theo những vết sẹo của chiến tranh nhưng chưa bao giờ phàn nàn. Tại thôn Đền Cô hôm nay, người ta thấy một ông Hảo chất phác, mẫu mực, luôn giữ vững phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ".Ông thường bảo với con cháu: “Chiến tranh khốc liệt đã qua đi, chúng ta may mắn được sống trong hòa bình là nhờ máu xương của biết bao đồng đội. Phải sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống.”



