Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Nguyễn Xuân Phúc

Hưng Yên23/11/2025: Nguyễn Thu Thảo (7C - Trường:THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, Tỉnh Hưng Yên.)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cựu chiến binh Nguyễn Xuân Phúc

Tôi vẫn nhớ buổi chiều hôm ấy, khi lớp chúng tôi được gặp cựu chiến binh Nguyễn Xuân Phúc – người từng trực tiếp chiến đấu trong cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979. Ngồi trước dáng vẻ giản dị và đôi mắt đã pha nhiều sương gió ấy, tôi háo hức muốn nghe những câu chuyện mà sách giáo khoa chưa thể kể hết.

Bác Phúc chậm rãi bắt đầu: “Hồi đó, chúng tôi còn rất trẻ. Đêm ngủ rừng, ngày bám chốt, hơi lạnh miền núi như cắt vào da thịt. Nhưng giữa tiếng súng và khói bom, tình đồng đội lại là ngọn lửa giữ ấm chúng tôi.” Bác kể rằng có những lúc lương thực cạn, cả tiểu đội chỉ còn một nắm cơm cũng chia nhau đến hạt cuối cùng. “Với chúng tôi, sống hay chết không quan trọng bằng việc không bỏ rơi nhau.”

Bác nhớ nhất đồng đội tên Hòa. Trong một trận địch bắn phá dữ dội, Hòa bị thương nặng. Bất chấp pháo sáng rực trời, bác Phúc đã cõng Hòa băng qua dốc đá. “Lúc đó tôi chỉ nghĩ: phải đưa nó về. Nó còn mẹ già ở quê. Và nó là đồng đội của tôi.” Khi Hòa nắm tay bác và khẽ nói “Cảm ơn mày, Phúc ơi”, bác bảo đó là khoảnh khắc mà cả đời này bác không quên.

Kể đến đây, giọng bác nghẹn lại: “Chiến tranh thì tàn khốc, nhưng tình đồng đội thì đẹp và thiêng liêng lắm. Nó giúp chúng tôi vượt qua nỗi sợ, vượt qua cái chết.”

Nghe xong câu chuyện, tôi cảm thấy lòng mình như lặng đi. Tôi hiểu rằng phía sau những trang lịch sử là biết bao hy sinh thầm lặng, biết bao tình cảm chân thành của những con người đã đặt Tổ quốc và đồng đội lên trên chính bản thân mình. Tình đồng đội năm 1979 không chỉ là kỷ niệm của thế hệ đi trước, mà còn là bài học lớn để chúng tôi – những học sinh hôm nay – biết trân trọng hòa bình và sống nghĩa tình hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cựu chiến binh Nguyễn Xuân Phúc | Câu chuyện thời hoa lửa