Cựu chiến binh

cựu chiến binh Nguyễn Xuân Trường(1954)

Hưng Yên11/12/2025Nguyễn Thị Hương Quỳnh (Lớp:7c Trường:THCS Lương Thế Vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong buổi gặp gỡ các cựu chiến binh tại sân trường chiều hôm ấy, nắng vàng trải trên những hàng ghế nhựa xanh, em ngồi lặng nghe những câu chuyện từ một thời mà em chỉ được biết qua sách báo. Người khiến em xúc động nhất chính là bác Nguyễn Xuân Trường – một cựu chiến binh từng trực tiếp chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam những năm 1978 – 1979.

Bác Trường có dáng người rắn rỏi, mái tóc bạc trắng vì sương gió, nhưng giọng nói lại ấm áp và chân thành. Khi kể chuyện, ánh mắt bác chợt trầm xuống như đang nhìn về một quá khứ xa xăm mà suốt đời không thể quên. Bác nói:
“Cháu ạ, những gì chúng tôi trải qua nơi biên giới ngày ấy không phải điều sách vở có thể ghi hết. Chiến tranh khốc liệt lắm… và nó để lại dấu ấn sâu trong lòng những người lính.”

Bác kể rằng thời điểm ấy, biên giới Tây Nam luôn nóng bỏng vì quân Pol Pot liên tục xâm phạm lãnh thổ. Người dân ở nhiều vùng phải sống trong nỗi lo âu thường trực: làng mạc bị tấn công bất ngờ, nhà cửa bị phá hoại, cuộc sống đảo lộn hoàn toàn. “Có những buổi rạng sáng,” bác nói, “cả làng bỗng chìm trong tiếng kêu cứu. Người dân vô tội chạy tán loạn. Chúng tôi phải hành quân gấp trong đêm, chỉ mong đến kịp để bảo vệ bà con.”

Khi đơn vị của bác giải phóng những khu vực từng bị chiếm đóng, cảnh tượng trước mắt khiến ai cũng nghẹn lại. Nhiều con đường hoang tàn, nhà cửa đổ nát, dân làng phải rời bỏ quê hương, trẻ nhỏ đói lả, người lớn mệt mỏi vì bị đe dọa, áp bức. Bom mìn và bẫy nguy hiểm còn rải rác khắp nơi, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể gây thương vong. Dù vậy, những người lính như bác Trường vẫn kiên cường tiến lên, từng bước dò đường để không ai trong đoàn gặp nguy hiểm.

Bác kể rằng điều khiến bác day dứt nhất không phải là những trận chiến ác liệt, mà là nỗi khổ của người dân những vùng bị tàn phá. “Có những gia đình bị chia cắt, có những đứa trẻ khóc tìm cha mẹ… Những hình ảnh ấy khiến chúng tôi càng quyết tâm phải đánh lui giặc để đem lại bình yên.”
Nghe đến đây, em cảm thấy trong lời bác không chỉ có sự đau lòng, mà còn có niềm tự hào của người lính đã đứng lên để bảo vệ đồng bào mình.

Nhìn bác Trường ngồi dưới tán phượng già, đôi tay chai sạn đan vào nhau, em biết bác đang nhớ về những đồng đội đã ngã xuống nơi biên cương xa xôi. Bác bảo ngày ấy, dù gian khổ đến đâu, mọi người vẫn nương tựa vào nhau mà bước tiếp. Tinh thần ấy – tinh thần của những người lính thời hoa lửa – đã làm nên chiến thắng, mở đường cho hòa bình trở lại.

Nghe bác kể, em thấy gai sống lưng, vừa thương, vừa kính trọng, vừa biết ơn. Chiến tranh đối với em trước đây chỉ là những mảnh ký ức qua trang sách, nhưng qua lời bác, em cảm nhận được sự thật gần gũi và đau đáu hơn nhiều. Em hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và biết bao hy sinh thầm lặng của những người lính như bác Trường.

Khi buổi gặp gỡ kết thúc, bác đứng dậy chậm rãi cúi chào chúng em. Dưới ánh nắng dịu của buổi chiều, bóng bác như hòa cùng màu phượng đỏ – biểu tượng của một thế hệ đã sống, chiến đấu và cống hiến hết mình cho Tổ quốc.

Em tự nhủ rằng mình phải sống tốt hơn, học tập chăm chỉ hơn, để xứng đáng với sự hi sinh của các bác – những người đã gìn giữ từng tấc đất và bảo vệ cuộc sống bình yên mà em đang có hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn