Bài viết

Cựu chiến binh Nguyễn Xuân Tỵ

Hưng Yên17/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Nguyễn Xuân Tỵ

Ông em tên là Tỵ, ông được mọi người gọi là người đàn ông dũng cảm nhất trong nhà vì ông đã đi chống giặc Pháp để bảo vệ đất nước. Em rất tự hào về ông vì ông là người học giỏi nhất trong gia đình. Ông thường kể cho em nghe rất nhiều câu chuyện về chiến tranh ngày xưa. Vì ông từng là cựu chiến binh nên những câu chuyện ông kể rất chi tiết và làm em vô cùng ngỡ ngàng. Ông kể rằng trong thời chiến tranh, ông đã cứu được rất nhiều người, lúc đó ông chỉ mới 26 tuổi.

Em thường thấy ông hay chăm chú nhìn và vuốt ve một tấm ảnh cũ, em liền chạy lại hỏi thì ông bảo đó là ảnh ông chụp cùng các đồng chí của mình. Tấm ảnh đã ngả màu vàng theo thời gian nhưng trong đó chứa đựng biết bao nỗi nhớ thương. Vào dịp 30 tháng 4, ông được tham gia lễ duyệt binh và còn được gặp lại các chiến sĩ cũ, lúc ấy em thấy khuôn mặt ông rất vui. Ông em có rất nhiều huy chương và bằng khen, điều đó cho thấy ông đã vì dân, vì nước mà không bao giờ khuất phục. Ông thường mặc bộ quần áo màu xanh lá cùng chiếc mũ có ngôi sao sáng lấp lánh.

Điều em chú ý nhất trên người ông là một vết sẹo khá to trên cánh tay. Em được biết vết sẹo đó do ông bị thương và phải khâu lại nên mới để lại lớn như vậy. Ông còn kể rằng ngày đó ông chưa kịp cưới, chỉ mới ăn hỏi xong là đã phải quay lại chiến trường. Em nghĩ chắc lúc đó bà buồn lắm. Khi ông trở về, cả nhà vừa mừng vừa khóc, nhưng chỉ kịp ôm nhau vài cái rồi lại phải xa nhau. Em hỏi ông: “Chắc lúc ấy bà buồn lắm hả ông?”, ông cười và nói: “Ai cũng buồn con ạ, nhưng nghĩ đến ngày hòa bình trở lại là vui ngay thôi, còn nhiều người đi mà không trở về nên ông là người may mắn rồi”.

Ông là người mà em yêu quý nhất. Ông có tấm lòng nhân hậu và rất nhiều phẩm chất tốt đẹp. Ông là tấm gương sáng để con cháu như chúng em noi theo. Em rất yêu quý và tự hào khi được làm cháu của ông.

Sau khi nghe ông kể, trong lòng em dâng lên rất nhiều cảm xúc. Em vừa xúc động, vừa thương ông, lại càng thêm tự hào về ông hơn. Em không thể tưởng tượng được khi còn rất trẻ, ông đã phải đối mặt với bao nhiêu khó khăn, nguy hiểm và mất mát. Nhìn vết sẹo trên tay ông, em càng hiểu rõ chiến tranh đã khốc liệt như thế nào. Em thấy biết ơn ông và biết ơn tất cả những người lính đã hi sinh tuổi trẻ và hạnh phúc của mình để bảo vệ Tổ quốc. Nhờ những con người dũng cảm như ông mà hôm nay em được sống trong hòa bình, được đi học và vui chơi cùng bạn bè. Em hứa sẽ cố gắng học thật giỏi, chăm ngoan và sống tốt để xứng đáng với những hi sinh to lớn đó. Em luôn yêu quý, kính trọng và tự hào vì được làm cháu của một người lính anh hùng như ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn