CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN XUÂN VƯỢNG
Trong lịch sử dân tộc có những con người âm thầm sống mà kiên cường sống chiến đấu như những "bông hoa lửa" giữa bom đạn .Cựu chiến binh Nguyễn Xuân Vượng -người trinh sát kế toán pháo binh ở Quảng Trị năm1972 là một trong những người đó.
Sinh ra và lớn lên ở mảnh đấy Thái Bình ,Nguyễn Xuân Vượng trưởng thành từ những năm tháng đất nước còn chìm trong biển lửa .Khi tiếng gọi tổ quốc vang lên ông lên đường nhập ngũ trở thành một người lính trinh sát-kế toán pháo binh.Trận chiến trường Quảng Trị nơi được mệnh danh là" cối xay thịt"tuổi trẻ của ông đã hoà vào trong những trận địa pháo rực cháy,nơi mà từng mét đều thấm máu của đồng đội.Công việc trinh sát tưởng chừng lặng thầm,nhưng lại là vị trí cận kề nguy hiểm đo đạc ,quan sát,xác định toạ độ giữa những bom đạn trút xuống,để một loạt pháo đài của ta vang lên chính xác và kịp thời.
Giữa những ngày ác liệt nhất ông và đồng đội vẫn đùa rằng mình đang" nở hoa lửa"trên bầu trời.Nhưng phía sau câu nói nhẹ nhàng ấy là biết bao hiểm nguy.Họ chấp nhận đứng dưới làn đạn,lặng lẽ tạo nên những bông hoa được tưới bằng lòng dũng cảm sự tỉnh táo và sự hi sinh thầm lặng.Một loạt pháo đài rơi chính xác giữa trận địa đã cứu sống biết bao nhiêu chiến sĩ.Trong thời khắc sinh tử ấy ông luôn giữ tinh thần lạc quan hiếm có"còn sống thì còn chiến đấu,còn hơi thở thì làm tròn nhiệm vụ"chính tinh thần ấy đã giúp ông vượt qua những khoảnh khắc mà cái chết chỉ cách một bước chân.
Những gian khổ ở chiến trường là kí ức không bao giờ phai đối với ông.Ông đã từng chứng kiến những người đồng đội ngã xuống,những ngừoi anh em ông coi là đồng đội.Có hôm sau trận pháo kích ômg cùng đồng đội phảo đào từng tấp đất để tìm lại thi thể của bạn mình.Đau thương chồng chất bởi phía sau là ttoor quốc là nhân dân là niềm tin vào những ngày đất nước được hoà bình.Chính trong gian lao ấy,ý chí của những người lính như ông đuọc tôi luyểni trở thành tác phẩm quý giá của một hoa lửa được thắp sáng giữa khói bom.
Ngày ông trở về quê hương với những vết thương cả thân thể và trong kí ức.Nhưng như bao người lính khác ông không cho phép mình được hoài niệm.Ông đã xây dưng cuộc sống bằng chính đôi tay và nghị lực hóp phần phát triển quê hương làm động lực cho thế hệ trẻ.Dù tuổi đã cao nhưng mỗi làn kêt chuyện chiến tranh trong mắt ông vẫn ánh lên một sự kiên cuòng khó tả,đó chính là phẩm chất của Bộ Đội Cụ Hồ chưa bao giờ tắt .Và chính cuộc sống giản dị phi thường ấy đã trở thành câu chuyện hoa lửa đẹp đẽ .
Câu chuyện cựu chiến binh Nguyễn Xuân Vượng không chỉ là một kí ức đẹp của một người lính mà còn là mảnh ghép thiêng liêng trong lịch sử chung của dân tộc .Nhìn vào cuộc đời ông ta hiểu được giá trị của hoà bình của độc lập.Đó là những "hoa lửa"của một thời bom đạn sẽ mãi cháy trong kí ức,soi đường cho các thế hệ bước tiếp dựng xây tương lai.



