Cựu chiến binh Ninh Duy Hùng - Tấm gương cho lớp trẻ
Cựu chiến binh Ninh Duy Hùng - Tấm gương sáng mãi cho thế hệ trẻ noi theo
Hôm nay, là một ngày đáng lẽ rất bình thường nhưng bỗng trở nên đặc biệt đối với chúng tôi khi được khoác lên mình mầu áo xanh đại diện cho thanh niên Việt Nam, được đến gặp và lắng nghe bác Hùng-một trong những nhân chứng lịch sử về trận chiến khốc liệt của đất nước, kể lại câu chuyện về thời “hoa lửa” của mình Bác Ninh Duy Hùng, sinh năm 1949, tại thôn Đại Đồng, xã Cẩm Thủy, tỉnh Thanh Hóa. Trong những năm tháng sục sôi của cuộc kháng chiến chống Mỹ, bác đã tham gia chiến trường B2 (Đồng Tháp), sau đó trực tiếp góp mặt trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Dù thời gian trôi qua đã lâu nhưng bác vẫn nhớ rất rõ từng chi tiết của thời thanh xuân sôi nổi. Bác kể: ”Năm 1968, khi đó bác đang học lớp 10, được huyện đội, xã đội vào khám nghĩa vụ và bác đã tình nguyện lên đường từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường”. Ở độ tuổi mà thời nay những cô cậu học trò đang được học tập trong môi trường và cơ sở vật chất tốt nhất, thì ở thời “hoa lửa”, các ông các bác đã sẵn sàng gác lại bút nghiên, rời xa lũy tre làng để ra trận bảo vệ Tổ quốc. Đó là một quyết định không chút đắn đo, bởi khi ấy, tiếng gọi của độc lập dân tộc thiêng liêng hơn tất thảy. Hành trình chiến đấu của bác là những chuỗi ngày băng rừng lội suối, đối mặt với họng súng kẻ thù. Bác Hùng chia sẻ: ”Trong thời kỳ quân ngũ, bác bị thương năm 1973 tại Nông Pênh (Campuchia) khi chặn quân Nông Pênh lên hỗ trợ cho lính ngụy”. Vết thương ở gáy hiện tại vẫn còn dấu vết, như một minh chứng sống động cho lòng quả cảm. Khi bác kể về vết thương ấy đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ nhưng ẩn trong đó sự tự hào kiên định, khiến ai nhìn thấy cũng nghẹn ngào xúc động. Giữa cái chết và sự sống mong manh, tinh thần đoàn kết và tình đồng chí lại tỏa sáng hơn bao giờ hết. Bác bồi hồi nhớ về sự đùm bọc của những người lính cùng quê hương Thanh Hóa, cùng đơn vị. Những bữa ăn không no đủ, những cơn sốt rét rừng hành hạ, hay những đêm hành quân không ngủ, họ đều cùng nhau vượt qua. Tình đồng chí ấy không chỉ là sự sẻ chia miếng cơm, manh áo mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất để những người lính không ngại khó, ngại khổ, sẵn sàng hy sinh vì nhau.Thời chiến tranh tuy gian khổ, thiếu thốn nhưng nó đã đổi lại nền độc lập, tự do vô giá cho dân tộc. Là một trong những người may mắn sống sót trở về sau những cuộc chiến khốc liệt, bác Hùng luôn đau đáu một nỗi niềm với tương lai đất nước. Bác mong muốn thế hệ trẻ hôm nay hãy biết trân trọng giá trị của hòa bình, biết "nối gót cha ông" sống thật có ích, không chỉ giỏi về chuyên môn mà còn phải có bản lĩnh, sẵn sàng bảo vệ Tổ quốc trước mọi sự đe dọa từ bên ngoài. Giờ đây khi bác chạm vào tấm áo đã bạc, những bằng khen, huy chương là những thành tựu cho một tuổi trẻ đã cống hiến hết sức của mình, đôi tay ấy vẫn bất giác run lên bởi đó là những kỷ vật vô giá được đánh đổi bằng cả tuổi thanh xuân. Tiếp nối những chia sẻ đầy xúc động của bác Hùng, chúng cháu – những đoàn viên thanh niên hôm nay – tự hứa sẽ cố gắng phấn đấu học tập tốt, rèn luyện đạo đức để đóng góp sức mình cho sự phát triển của quê hương. Chúng cháu hiểu rằng, mỗi trang sách mình đọc hôm nay đều mang hơi ấm từ xương máu của những người anh hùng đi trước. Xin hứa sẽ không phụ lòng những người đã anh dũng ra trận để giành lại một Việt Nam "Độc lập - Tự do - Hạnh phúc".



