Cựu chiến binh Nông Xuân Thành kể lại một thời hoa lửa
Trong buổi gặp gỡ giản dị nhưng chan chứa nghĩa tình, cựu chiến binh Nông Xuân Thành chậm rãi kể lại những ký ức đã theo ông suốt cả cuộc đời. Mỗi lời nói, mỗi khoảng lặng trong câu chuyện đều như lắng sâu vào lòng người nghe, đưa chúng tôi trở về với một thời hoa lửa – nơi tuổi trẻ của ông và bao đồng đội đã hòa vào khói lửa chiến tranh để đổi lấy hòa bình hôm nay.
Ông Thành kể, ngày lên đường nhập ngũ, ông cũng như bao chàng trai trẻ khác, mang trong tim nỗi nhớ gia đình, quê hương nhưng trên hết là niềm tin sắt son vào ngày đất nước thống nhất. Những cuộc hành quân xuyên rừng, băng suối, đôi chân rớm máu vì dẫm phải đá sắc, vai trĩu nặng ba lô giữa mưa bom bão đạn đã trở thành một phần quen thuộc của đời lính. Có những đêm, cả đơn vị nằm im lặng trong hầm trú ẩn, nghe tiếng bom nổ xé trời, chỉ biết nắm chặt tay nhau để tiếp thêm can đảm.
Giọng ông nghẹn lại khi nhắc đến những trận đánh ác liệt. Bom đạn trút xuống không ngừng, khói lửa mù mịt, sự sống và cái chết mong manh như sợi chỉ. Ông kể về những bữa cơm thời chiến chỉ là nắm cơm độn sắn, chia nhau từng hạt muối, từng ngụm nước hiếm hoi, vậy mà ai cũng nhường phần ngon cho đồng đội. Trong gian khổ, tình đồng chí, đồng đội trở thành hơi ấm sưởi ấm những trái tim người lính giữa chiến trường lạnh lẽo.
Xúc động nhất là khi cựu chiến binh Nông Xuân Thành nhắc đến những người đồng đội đã ngã xuống. Ánh mắt ông xa xăm, giọng trầm hẳn xuống, có những cái tên được nhắc lên rồi lặng đi trong im lặng. Ông nói, có người ra đi khi chưa kịp gửi một lá thư về cho gia đình, có người chỉ để lại chiếc khăn tay sờn cũ. Mỗi sự hy sinh là một nỗi đau khắc sâu, nhưng cũng là niềm tự hào thiêng liêng của những người lính còn sống.
Chiến tranh lùi xa, người lính năm xưa trở về với cuộc sống đời thường, mang theo trong mình những vết thương cả thể xác lẫn tâm hồn. Thế nhưng, trong ánh mắt cựu chiến binh Nông Xuân Thành vẫn ánh lên niềm tin và sự lạc quan. Ông nói, điều khiến ông hạnh phúc nhất là được nhìn thấy đất nước hòa bình, quê hương đổi mới từng ngày, thế hệ trẻ được học tập, lao động trong tự do, ấm no.
Khép lại câu chuyện, ông gửi gắm bằng cả tấm lòng: thế hệ trẻ hôm nay hãy sống sao cho xứng đáng với những hy sinh của cha anh, biết trân trọng từng ngày hòa bình, giữ gìn và phát huy truyền thống yêu nước, tinh thần đoàn kết của dân tộc.
Đối với chúng tôi, được lắng nghe cựu chiến binh Nông Xuân Thành kể lại một thời hoa lửa là một trải nghiệm vô cùng xúc động và thiêng liêng. Những ký ức chiến tranh ấy không chỉ làm mắt người nghe cay cay, mà còn thắp lên trong tim mỗi người trẻ ngọn lửa trách nhiệm, lòng biết ơn và quyết tâm cống hiến cho quê hương, đất nước hôm nay và mai sau.


