Cựu chiến binh

CỰU CHIẾN BINH ÔNG ĐOÀN VĂN TƯỚC VÀ NHỮNG BÀI HỌC SÂU SẮC ĐỐI VỚI THẾ HỆ TRẺ HÔM NAY

Vĩnh Long18/12/2025Nguyễn Trâm Anh (ĐOÀN XÃ HIẾU PHUNG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên không chỉ bởi những chiến công vang dội, những chiến thắng lẫy lừng, mà còn bởi biết bao con người bình dị đã hy sinh thầm lặng cả tuổi trẻ, sức khỏe và một phần thân thể của mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Trong số những con người anh hùng ấy, câu chuyện về ông Đoàn Văn Tước – một người chiến sĩ cách mạng, một thương binh, một đảng viên kiên trung – đã để lại trong em nhiều suy nghĩ sâu sắc và những bài học không thể nào quên.

Ông Đoàn Văn Tước sinh năm 1929, trong một thời kỳ đất nước còn chìm trong ách đô hộ của thực dân Pháp. Tuổi thơ của ông cũng như bao người dân Việt Nam lúc bấy giờ, gắn liền với đói nghèo, áp bức và nỗi đau mất nước. Khi Tổ quốc lâm nguy, non sông bị giày xéo, ông đã sớm giác ngộ cách mạng và tình nguyện đứng vào hàng ngũ những người cầm súng bảo vệ quê hương.

Năm 1952, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt, ông tham gia chiến đấu trong Sư đoàn 320 – một đơn vị chủ lực của Quân đội nhân dân Việt Nam. Trong một trận đánh quan trọng tại cầu Cống Trà Linh, trên đường số 10, hướng rút ra Hải Phòng, quân ta phải đối đầu trực tiếp với hỏa lực mạnh và xe tăng của địch. Trước sức mạnh quân sự của thực dân Pháp, nhiều người có thể chùn bước, nhưng ông và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ trận địa, quyết không lùi bước.

Giữa làn mưa bom bão đạn, với tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, ông đã dũng cảm tham gia đánh xe tăng địch. Hành động ấy không chỉ thể hiện lòng gan dạ, mưu trí mà còn là biểu tượng của ý chí sắt đá, sẵn sàng hy sinh tất cả vì chiến thắng chung của dân tộc. Trận đánh kết thúc với thắng lợi của quân ta, góp phần làm thất bại âm mưu của thực dân Pháp và bảo vệ tuyến đường chiến lược quan trọng.

Tuy nhiên, chiến tranh không chỉ để lại vinh quang mà còn mang theo những mất mát đau thương. Sau trận đánh, trong lúc vẫn còn ở trận địa, ông bị quân địch ném mìn gây thương tích vô cùng nghiêm trọng ở cánh tay. Đồng đội đã khẩn trương đưa ông về bệnh viện dã chiến để cứu chữa. Nhưng do vết thương quá nặng, cánh tay bị tổn thương không thể phục hồi, các bác sĩ buộc phải đưa ra quyết định đau đớn là cắt bỏ cánh tay của ông để giữ lại mạng sống.

Khoảnh khắc ấy không chỉ là nỗi đau về thể xác mà còn là thử thách lớn lao về tinh thần. Mất đi một phần thân thể khi tuổi đời còn trẻ là điều không ai mong muốn. Thế nhưng, ông Đoàn Văn Tước không hề bi quan hay oán trách số phận. Trái lại, ông luôn tự hào vì cánh tay của mình đã ở lại chiến trường, đã góp phần vào độc lập của đất nước. Ông trở thành một thương binh, mang trên mình dấu tích không thể xóa nhòa của chiến tranh, nhưng cũng là minh chứng sống cho sự hy sinh cao cả của thế hệ đi trước.

Ghi nhận những đóng góp và sự hy sinh ấy, ông được Sư đoàn 320 trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì chống Pháp – phần thưởng cao quý của Đảng và Nhà nước dành cho những người có công lớn với cách mạng. Không chỉ dừng lại ở đó, suốt cuộc đời mình, ông vẫn luôn giữ vững phẩm chất của người lính Cụ Hồ, trung thành tuyệt đối với lý tưởng của Đảng. Ông là đảng viên có 70 năm tuổi Đảng, một tấm gương sáng về lòng kiên định, sự tận tụy và đức hy sinh.

Qua câu chuyện về cuộc đời và sự nghiệp cách mạng của ông Đoàn Văn Tước, em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Em xúc động trước sự dũng cảm, kiên cường của một con người sẵn sàng đối mặt với cái chết, chấp nhận mất mát to lớn để đổi lấy tự do cho dân tộc. Em tự hào vì đất nước Việt Nam có những con người như ông – những người đã viết nên trang sử vàng bằng chính máu xương của mình.

Qua câu chuyện trên, em sẽ càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình ngày hôm nay. Khi được sống trong một đất nước độc lập, không còn tiếng bom rơi, đạn nổ, em càng hiểu rằng cuộc sống yên bình hiện tại không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao hy sinh thầm lặng của các thế hệ cha anh. Em sẽ biết quý trọng từng ngày được học tập, lao động và sống trong tự do.

Qua câu chuyện trên, em sẽ tự nhắc nhở bản thân phải sống có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Nếu thế hệ trước có thể hy sinh cả tuổi trẻ và một phần thân thể cho đất nước, thì thế hệ trẻ hôm nay càng không có lý do gì để sống buông thả, vô trách nhiệm. Em sẽ cố gắng học tập tốt hơn, rèn luyện đạo đức, lối sống lành mạnh để trở thành người công dân có ích.

Qua câu chuyện trên, em sẽ luôn ghi nhớ và biết ơn những người có công với cách mạng, đặc biệt là các thương binh, liệt sĩ – những người đã chịu nhiều mất mát nhưng chưa bao giờ đòi hỏi cho riêng mình. Em sẽ tích cực tham gia các hoạt động “đền ơn đáp nghĩa”, tôn trọng, lễ phép và giúp đỡ các gia đình chính sách, góp phần gìn giữ và phát huy truyền thống “uống nước nhớ nguồn” của dân tộc.

Câu chuyện về ông Đoàn Văn Tước không chỉ là một trang hồi ức lịch sử, mà còn là một bài học sống động về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần hy sinh cao cả. Những bài học ấy sẽ luôn theo em trên chặng đường phía trước, nhắc nhở em phải sống xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ cha anh, để lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam mãi được tiếp nối và tỏa sáng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn