Cựu chiến binh

CỰU CHIẾN BINH ÔNG PHẠM MẠNH CƯỜNG

Hưng Yên08/12/2025Phạm Hồng Thảo (Lớp 8B - Trường THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử vẻ vang của dân tộc Việt Nam có những trang sử được viết bằng máu và hoa, bằng cả tuổi thanh xuân và những khát khao hòa bình cháy bỏng. Đó là "Thời hoa lửa" – một trong những cụm từ mỗi khi nhắc đến, lòng ta lại trào dâng niềm xúc động, tự hào và cả sự biết ơn sâu sắc. Thời kì ấy, hàng triệu người con ưu tú của Đất Việt, trong đó có ông Phạm Mạnh Cường (1860) – là một thành viên trong gia đình, ông nội tôi – đã dũng cảm gác lại bút, xếp hạnh phúc riêng tư để lên đường ra trận, cống hiến trọn đời mình cho Tổ quốc. Trong những câu chuyện bi tráng ấy, có sự hy sinh vĩnh viễn của các anh hùng liệt sĩ, và có cả những người lính may mắn sống sót trở về, mang theo bên mình những vết thương và kí ức không thể nào phai. Ông tôi trở về mang theo những vết thương.

Ông tôi là một trong những người may mắn sống sót trở về. Nhưng sự trở về ấy không hề trọn vẹn. Ông mang trên mình những vết thương chiến tranh, những mảnh kí ức ám ảnh đến tận trong giấc ngủ. Chứng kiến sự mất mát, gian lao của đồng đội khiến ông càng trân trọng giá trị của cuộc sống, của hòa bình mà chúng tôi đang hưởng. Ông thường nhắc nhở chúng tôi không được quên quá khứ hào hùng và bi tráng của cha ông, phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh cao cả của những anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống để được hòa bình như ngày hôm nay.

Mỗi dịp tháng 7 về, cả nước đều hướng về ngày Thương binh – Liệt sĩ, lòng tôi lại trào dâng lên những cảm xúc đặc biệt là khi nghĩ về ông nội của mình. Ông Cường là một trong những hàng triệu người con đất Việt đã từng đi qua thời khó khăn, vất vả ấy. Tôi thường ngồi bên cạnh ông, lắng nghe ông kể về những ngày tháng gian khổ ở chiến trường. Ông Cường kể về những đồng đội, những chàng trai tuổi đôi mươi có những lí tưởng, đang cầm bút trên giảng đường bỗng chốc phải cầm súng ra trận. Họ chiến đấu không phải vì muốn làm bạn với chiến tranh, mà vì chính tình yêu nước nồng nàn, vì khát vọng hòa bình cho thế hệ mai sau của chúng ta. Để chúng ta có một cuộc sống hòa bình hạnh phúc.

Trong những câu chuyện của ông, có những người bạn của ông Cường đã mãi mãi nằm ở nơi chiến trường ác liệt đó. Đó là bạn thân của ông, hi sinh sau khi chiến dịch kết thúc. Những hình ảnh ấy xót biết bao. Họ đã hi sinh tuổi đời còn rất trẻ, để sau lưng biết bao ước mơ, hoài bão và những gia đình mãi mãi nhớ về những ước mơ. Sự hi sinh của các anh hùng liệt sĩ là những "ngọn lửa thiêng liêng không bao giờ tắt" trong lịch sử dân tộc, là chứng minh cho giá trị của hòa bình hôm nay được đổi bằng máu xương và nước mắt.

Bài học lớn nhất tôi học được từ câu chuyện của ông Cường và từ ông là cho chúng ta biết chiến tranh khốc liệt đến như nào. "Thời hoa lửa" không chỉ là lòng dũng cảm, sự hi sinh anh dũng, mà còn là tình yêu thương đồng đội, tình yêu quê hương đất nước tha thiết. Thế hệ trẻ của chúng tôi ngày nay, sinh ra và lớn lên trong hòa bình, càng cần phải ghi nhớ công ơn to lớn của các thế hệ đi trước để lại.

Khép lại những trang ký ức về một thời "hoa lửa", tôi thầm cảm ơn và gửi lời hứa với lòng mình rằng sẽ nỗ lực học tập, rèn luyện, sống có ích để góp phần xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam tươi đẹp, như một lời tri ân sâu sắc nhất dành cho các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống và những người lính Cụ Hồ kiên trung đã trở về khỏi chiến tranh. Họ mãi là niềm tự hào vĩnh cửu của dân tộc Việt Nam. Chúng ta phải tưởng nhớ những anh hùng liệt sĩ, luôn thắp sáng ngọn lửa truyền thống, để ký ức về một thời hoa lửa oai hùng mãi mãi không phai mờ

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn