Cựu chiến binh

cựu chiến binh Phạm Chí Dũng Mạnh(1958)

Hưng Yên12/12/2025Phạm Nguyễn Thuỳ Dương (Lớp:7C - Trường THCS Lương Thế Vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở thôn em có một cựu chiến binh tên là ông Trần Văn Minh. Ông đã ngoài bảy mươi tuổi, mái tóc bạc trắng nhưng đôi mắt vẫn sáng và rất hiền. Tuần trước, thầy chủ nhiệm dẫn chúng em đến thăm ông để tìm hiểu về lịch sử và cuộc sống của những người từng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Em nhớ lúc mình ngồi xuống bên chiếc ghế tre cũ của ông, lòng vừa hồi hộp vừa háo hức, vì đây là lần đầu tiên em được nghe một người lính thật sự kể về chiến tranh.

Em lễ phép hỏi:
“Ông ơi, năm 1968 ông tham gia chiến đấu ở đâu ạ?”

Ông Minh nhìn xa xăm, như đang trở về với những ký ức cũ. Ông chậm rãi nói:
“Lúc đó tao cùng đồng đội hành quân vào miền Nam. Chủ yếu là trong rừng sâu, cánh đồng, mấy vùng giáp ranh với địch. Ngày đi đêm đi, lúc nào cũng phải cảnh giác.”

Nghe ông kể, em tưởng tượng ra những cánh rừng bạt ngàn, những bước chân âm thầm giữa chiến trường đầy nguy hiểm. Em lại hỏi tiếp:
“Ông có sợ không khi đi chiến đấu?”

Ông mỉm cười hiền nhưng giọng lại trầm xuống:
“Sợ chứ con. Ai mà không sợ. Nhưng sợ thì cũng phải đi. Đất mình, người mình mà không giữ thì ai giữ? Lúc đó tụi tao chỉ nghĩ đơn giản: phải bảo vệ đồng đội và quê hương.”

Câu nói giản dị ấy khiến em lặng người. Em hiểu rằng lòng dũng cảm không phải là không sợ, mà là biết vượt qua nỗi sợ vì điều lớn lao hơn.

Em lại hỏi:
“Ông nhớ trận chiến nào khó khăn nhất không ạ?”

Ông gật đầu. Ánh mắt ông bỗng rưng rưng như chứa cả một trời thương nhớ:
“Trận giữa mùa hè năm đó… địch tấn công dữ lắm. Bom nổ cả ngày trời. Đơn vị tao phải giữ cho bằng được vị trí quan trọng. Hôm đó tụi tao giữ được, nhưng… ba đồng đội thân nhất của tao hy sinh.”

Ông ngừng lại một lúc, giọng run nhẹ. Em không dám hỏi thêm vì sợ chạm vào nỗi đau mà thời gian vẫn chưa thể xóa nhòa. Em thấy thương ông và những người lính năm xưa vô cùng.

Em khẽ hỏi:
“Thời gian chiến đấu có thiếu thốn lắm không ông?”

Ông cười buồn:
“Thiếu đủ thứ. Ăn toàn sắn khoai, ngủ rừng, vắt cắn đầy chân tay. Mưa thì ướt từ đầu đến cuối. Có lúc tưởng không trụ nổi… nhưng tụi tao sống nhờ vào nhau, động viên nhau từng chút một.”

Những điều ông kể tưởng như chỉ có trong sách, nhưng giờ em mới thấy chúng thật đến mức làm tim mình nghẹn lại.

Rồi em hỏi thêm câu cuối:
“Ông có thấy mình là anh hùng không ạ?”

Ông xua tay, lắc đầu:
“Không ai nghĩ mình là anh hùng đâu con. Tụi tao chỉ làm điều phải làm. Giờ nhìn tụi bây được đi học, được sống bình yên, tao thấy mãn nguyện lắm rồi.”

Lời nói ấy làm tim em nhói lên vì xúc động. Hóa ra sự hy sinh và lòng dũng cảm của những người như ông bắt đầu từ những điều rất giản dị.

Trước khi ra về, em mạnh dạn hỏi:
“Ông có lời gì muốn nhắn nhủ với tụi con không ạ?”

Ông Minh mỉm cười hiền hậu:
“Các cháu cứ học tốt, sống tốt, biết trân trọng hòa bình và biết thương nhau. Đó là cách các cháu giữ gìn đất nước mà tụi tao đã đổ bao mồ hôi, xương máu để bảo vệ.”

Trên đường về, lòng em cứ bồi hồi mãi. Câu chuyện của ông Minh không giống bài học lịch sử trong sách, mà là bài học được viết bằng chính tuổi trẻ, nước mắt và sự kiên cường của một người lính thật sự. Em thấy mình càng phải cố gắng học tập, biết trân trọng những gì mình đang có và biết ơn sâu sắc những cựu chiến binh đã hy sinh cho hòa bình hôm nay.

Em biết rằng hình ảnh ông Minh, với giọng kể trầm ấm và ánh mắt đầy ký ức, sẽ còn theo em rất lâu – như một lời nhắc nhở về những năm tháng “hoa lửa” mà thế hệ ông đã trải qua để bảo vệ đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn