Bài viết

Cựu chiến binh Phạm Gia Đức - KÝ ỨC THỜI HOA LỬA: NƠI CAO ĐIỂM MÈO VẠC

Tuyên Quang18/08/2026Xã Minh Quang (Đoàn xã Minh Quang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cựu chiến binh Phạm Gia Đức - KÝ ỨC THỜI HOA LỬA: NƠI CAO ĐIỂM MÈO VẠC

13. KÝ ỨC THỜI HOA LỬA: NƠI CAO ĐIỂM MÈO VẠC

Họ và tên Cựu chiến binh:  PHẠM GIA ĐỨC

Năm sinh: 1964

Hội CBB sinh hoạt: Hội CBB thôn Phúc Sơn, xã Minh Quang

Tên đơn vị: Tiểu đoàn 8 thuộc địa bàn Mèo Vạc (tỉnh Hà Giang cũ).

Tôi tên là Phạm Gia Đức, sinh năm 1964. Hiện nay, tôi đang sinh hoạt tại Chi hội Cựu chiến binh thôn Gia Đực, thuộc Hội Cựu chiến binh xã Thúc Sơn. Ngược dòng thời gian về những năm mươi mươi của thế kỷ trước, tuổi trẻ của tôi và biết bao đồng đội đã gửi lại nơi mảnh đất biên cương Hà Giang khốc liệt. Những năm tháng thanh xuân ấy, chúng tôi đã sống, chiến đấu và nếm trải mọi gian khổ tại Tiểu đoàn 8 thuộc địa bàn Mèo Vạc (tỉnh Hà Giang cũ).

Tháng 2 năm 1986, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, tôi lên đường nhập ngũ. Điểm dừng chân đầu tiên của chúng tôi là mảnh đất Yên Minh để tham gia huấn luyện. Sau những tháng ngày rèn luyện nghiêm ngặt, , tôi cùng các đồng đội được điều động chuyển sang Tiểu đoàn 8 tại Mèo Vạc. Đến năm 1987, theo sự điều chuyển của quân đội, chúng tôi chuyển về Tiểu đoàn 1 để tham gia chiến đấu.

Thời tiết miền biên viễn vô cùng khắc nghiệt, sương mù che phủ quanh năm, cuộc sống sinh hoạt thiếu thốn đủ đường. Thế nhưng, khí thế tuổi trẻ và tình đồng đội đã sưởi ấm cho tất cả chúng tôi trong suốt những tháng ngày chốt giữ nơi bờ cõi.

Nhiệm vụ của chúng tôi khi đó là chốt giữ trên các ngọn đồi cao, đặc biệt là Đỉnh 735. Để đối phó với những trận pháo kích liên miên của địch, việc xây dựng hầm hào kiên cố là nhiệm vụ sống còn. Chúng tôi phải vác trên vai những khối bê tông đúc sẵn ngược dốc để thành lập các hầm trú ẩn và hầm chứa đạn.

Trong suốt thời gian chiến đấu, có những ký ức đau thương mà tôi không bao giờ quên được. Đó là một trận tập kích dữ dội của quân địch. Khi ấy, trên đỉnh K2 bị địch tập kích dữ dội, các chiến sĩ quyết tâm bám trụ, giữ vững từng tấc đất.  Đau xót thay, trong trận đánh khốc liệt đó, 6 đồng chí của tổ thông tin đã anh dũng hy sinh.

Bên cạnh nỗi đau mất mát, tôi vẫn nhớ như in những gương mặt cùng chia ngọt sẻ bùi tại đội pháo binh DKZ 75. Đội có 7 anh em, mỗi người đến từ một quê hương khác nhau, người ở Vĩnh Phú, người ở Hàm Yên, Sơn Dương, Chiêm Hóa... Chúng tôi chia nhau từng hớp nước, từng nắm cơm, quyết tâm cùng giữ vững trận địa dưới làn mưa bom bão đạn.

Sau hơn hai năm bám chốt, tham gia trực tiếp vào những trận chiến đầu gian khổ, sức khỏe của tôi suy giảm rõ rệt do sương muối và điều kiện sống khắc nghiệt nơi núi cao. Vì lý do sức khỏe yếu, tôi được đơn vị và cấp trên giải quyết cho xuất ngũ sớm để trở về địa phương.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về Điểm cao 735, trận tập kích trên đỉnh K2 , và đặc biệt là hình bóng 6 người đồng đội thông tin ngã xuống năm xưa sẽ mãi mãi khắc sâu trong tâm khảm của tôi. Đó là thời hoa lửa kiêu hùng mà tôi luôn tự hào khi kể lại cho thế hệ mai sau.

 

 

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn