Cựu chiến binh

CỰU CHIẾN BINH PHẠM THỊ TRẦM

Vĩnh Long25/12/2025Nguyễn Hiền Phong (xã Đoàn Song Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra trong những năm tháng chiến tranh còn khốc liệt, tuổi thơ của Phạm Thị Trầm sinh năm 1958 gắn với tiếng còi báo động, hầm tránh bom và những cánh đồng còn khét mùi thuốc súng. Gia đình nghèo, đông con, cha mẹ lam lũ nhưng luôn dạy các con một điều:

Khi vừa bước qua tuổi mười tám, chứng kiến cảnh làng xóm bị tàn phá, nhiều thanh niên lên đường nhập ngũ, Phạm Thị Trầm tự nguyện viết đơn xin tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Lá đơn nhỏ, nét chữ còn run, nhưng quyết tâm bên trong cháy bỏng.

Vào lực lượng, bà được phân công công việc hậu cần: tải đạn, vận chuyển lương thực, đào công sự, mở đường cho bộ đội hành quân. Công việc nặng nhọc, đôi vai mảnh khảnh phồng rộp vì gùi nặng, bàn tay chai sạn vì cuốc xẻng. Nhưng bà không một lời than vãn.

Đêm hành quân là những lần băng rừng vượt suối, tránh pháo sáng, tránh trực thăng quần thảo. Có lần, đoàn vận chuyển bị bom vùi, bà cùng đồng đội vừa run sợ vừa bình tĩnh cứu người, moi từng lớp đất, kéo thương binh khỏi miệng hố bom.

Nhờ tính cẩn trọng, gan dạ, bà được giao thêm việc liên lạc và dẫn đường. Những tài liệu, thư từ, chỉ thị… bà giấu trong ngực áo, sát tim, vượt qua những điểm kiểm soát đầy nguy hiểm. Bà thuộc từng lối rẽ, từng gốc cây — chỉ sai một bước là có thể rơi vào ổ phục kích.

Có lần bị địch bao vây, bà nhanh trí đánh lạc hướng, cho đồng đội thoát sang lối khác còn mình ở lại che dấu vết. Chiến tranh khốc liệt đã mang đi nhiều đồng đội thân thiết. Mỗi lần gói chiếc võng phủ lên người vừa ngã xuống, tim bà nhói buốt. Nhưng nước mắt không rơi giữa trận tuyến; bà tự nhủ:

Khi đất nước hòa bình, Phạm Thị Trầm trở về quê, mang theo chiếc ba lô bạc màu và ký ức không thể quên. Bà bắt tay dựng lại cuộc sống: trồng lúa, chăn nuôi, nuôi con ăn học. Không còn tiếng súng, nhưng đó lại là cuộc chiến với nghèo khó, bệnh tật hậu chiến, với những đêm mất ngủ vì ký ức bom đạn.

Bà vẫn giữ tác phong người lính: gọn gàng, kỷ luật, sống nghĩa tình. Bà tham gia Hội cựu chiến binh, phụ nữ, chăm lo gia đình liệt sĩ, giúp những hoàn cảnh khó khăn. Với lớp trẻ, bà kể chuyện chiến tranh bằng giọng trầm ấm — không để khoe mình, mà để nhắc nhở:

Những tấm giấy khen, huy hiệu treo trên vách nhà mộc mạc không chỉ là phần thưởng, mà là minh chứng cho một thời thanh xuân gửi lại chiến trường. Ở tuổi xế chiều, bà Phạm Thị Trầm vẫn giản dị, nhân hậu, thủy chung với đồng đội, với quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn