cựu chiến binh Phạm Tiến Long (1941)
Có những cuộc đời đã hóa thành dáng hình của đất nước. Có những tuổi thanh xuân rực cháy như những đóa hoa lửa, để hôm nay dân tộc được nở hoa độc lập, kết trái tự do. “Thời hoa lửa” – cái tên gợi nhắc về một giai đoạn lịch sử đầy gian khổ, ác liệt nhưng cũng lung linh bởi niềm tin, bởi khát vọng hòa bình cháy bỏng của cha ông ta. Dù đã nửa thế kỉ trôi qua, nhưng mỗi dịp kỉ niệm ngày 30-4 – Giải phóng miền Nam, ông tôi lại kể cho con cháu nghe về những tháng năm ông chiến đấu nơi chiến trường.
Ông bảo rằng năm 1966, ông lên đường nhập ngũ khi mới 26 tuổi. Suốt 9 năm ở chiến trường, ông bị thương ba lần, sức khỏe giảm sút nhưng ý chí của người chiến sĩ Giải phóng chưa bao giờ lung lay. Ông kể rằng năm 1969, giặc Mỹ tăng cường đánh phá dữ dội. Chúng có máy bay gầm rú trên bầu trời, có pháo kích ngày đêm, có những loại vũ khí tối tân mà quân ta chưa bao giờ gặp. Còn bộ đội Giải phóng thì thiếu thốn đủ bề: áo quần vá chằng vá đụp, bữa ăn là măng rừng, rau dại; đôi chân trần lội suối băng rừng, vậy mà vẫn bước tới với một tinh thần kiên cường không gì khuất phục được.
Ông bảo:
“Đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào.”
Lời dạy của Bác Hồ, ông và đồng đội luôn khắc sâu trong tim, như một ngọn lửa tiếp sức giữa bom đạn mịt mù.
Những lúc nghỉ chân hiếm hoi, ông thường nhắc đến đồng đội cùng đơn vị. Có những người đã ngã xuống ngay trước mắt ông. Có những phần mộ đến nay gia đình vẫn chưa tìm thấy. Mỗi khi kể đến đó, giọng ông chùng xuống, đôi mắt ánh lên sự tiếc thương xen lẫn niềm tự hào. Ông bảo rằng họ đã gửi trọn tuổi hai mươi của mình cho đất nước, để thế hệ chúng ta được sống những tháng ngày yên bình.
Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương với những vết thương thỉnh thoảng lại nhức buốt khi trái gió trở trời. Nhưng điều ông đau hơn không phải là vết thương trên cơ thể, mà là nỗi nhớ đồng đội – những người đã nằm lại mãi nơi chiến trường đỏ lửa.
Ông luôn nhắc nhở con cháu phải học tập và làm việc thật tốt:
“Các con phải sống xứng đáng với cha ông. Hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có đâu.”
Mỗi lần nghe ông kể chuyện, lòng em như lặng lại. Những câu chuyện của ông khép lại, nhưng dư âm thì cứ vang vọng mãi trong tâm trí. Em cảm nhận rõ ràng rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và máu của cha ông. Và trong từng lời kể của ông, em nhìn thấy một thời kỳ rực rỡ – rực rỡ không phải bởi ánh sáng, mà bởi bản lĩnh và ý chí của con người Việt Nam.
Là một học sinh lớp 9, em hiểu rằng trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay không phải cầm súng chiến đấu, mà là phải học tập thật tốt, sống có lý tưởng, có nhân ái, có trách nhiệm. Bởi dù trong hoàn cảnh nào, con người vẫn có thể tỏa sáng bằng lòng dũng cảm, tinh thần đoàn kết và tình yêu thương.
“Thời hoa lửa” đã lùi vào dĩ vãng, nhưng ánh sáng của nó vẫn cháy trong trái tim mỗi người Việt Nam. Và em cũng mong mình sẽ góp một phần nhỏ bé để tiếp nối ngọn lửa ấy — ngọn lửa của những con người đã sống, chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc.



