Bài viết

CỰU CHIẾN BINH PHẠM TIẾN NGỮ – NGƯỜI LÍNH KIÊN CƯỜNG CỦA CHIẾN TRƯỜNG TÂY NAM

Thông tin nhân chứng • Họ và tên: Phạm Tiến Ngữ • Năm sinh: 16/3/1953 • Quê quán: Xã Đông Kinh, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình • Cựu học sinh: Trường cấp 2 xã Đông Kinh • Tóm tắt quá trình cống hiến: Năm 1971, khi mới 18 tuổi, ông Phạm Tiến Ngữ lên đường nhập ngũ, được biên chế vào đơn vị D2 – E207, Quân khu 9. Trải qua hơn bốn tháng hành quân đường dài từ Bắc vào Nam, đối mặt sốt rét rừng, kiệt sức đến mức phải nằm điều trị tại quân y 24 ngày. Vừa hồi phục, ông lập tức trở lại chiến trường, th

Hưng Yên01/01/2026Lê Thời Phong, Thái Phương Anh, Nguyễn Thanh Hoài. • Lớp: 12A8 (xã Đông Quan)8 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử đấu tranh bảo vệ Tổ quốc, những người lính bình dị như ông Phạm Tiến Ngữ đã viết nên bao trang sử kiên cường. Cuộc đời binh nghiệp của ông là minh chứng cho lòng quả cảm, sự bền bỉ và tinh thần không lùi bước dù trong hoàn cảnh gian khổ nhất.

Ông sinh năm 1953 trong một gia đình nghèo ở xã Đông Kinh. Năm 1971, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc thôi thúc chàng thanh niên 18 tuổi rời quê hương, khoác ba lô nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, đơn vị ông nhận lệnh hành quân xuyên Việt.

Hành quân vào Nam – khởi đầu bằng gian khổ tột cùng

Bốn tháng hành quân bằng đường bộ, ông và đồng đội vượt núi, lội suối, sốt rét hành hạ từng người. Khi đến chiến trường, cơ thể kiệt quệ, ông phải nằm điều trị trong quân y suốt 24 ngày. Nhưng chưa kịp hồi sức hoàn toàn, ông đã nhận lệnh trở lại mặt trận.

Ông kể:
“Lúc đó tinh thần chưa ổn định, người còn run, nhưng vừa ra đến đơn vị là phải đánh luôn.”

Trận đánh tại Campuchia – phục kích trong đêm

Tại chiến trường Campuchia, đơn vị ông nhận nhiệm vụ giữ sông để chặn quân Khmer Đỏ rút chạy. Đây là lần đầu ông trực tiếp đối mặt với chiến đấu thực sự.

Đêm đó, đơn vị phục kích ven sông. Khi toán địch lọt vào tầm súng, ông và đồng đội đồng loạt nổ súng. Bị đánh bất ngờ, địch hoảng loạn bỏ chạy. Nhưng ngay sau đó, chúng phản kích dữ dội, bắn pháo sáng liên tục, đạn cày nát bờ đất nơi đơn vị đang ẩn náu.

Trong làn khói mù đặc quánh, đội hình bị xé lẻ. Ông suýt bị lạc đơn vị khi tiếng súng, tiếng hô xung phong vang lên tứ phía. Ông vừa men theo bờ sông vừa nghe tiếng súng đồng đội để tìm đường quay lại vị trí.

Chỉ cần chệch hướng một chút, ông có thể rơi vào ổ phục kích của địch.

Giữ chốt giữa vòng vây – chiến đấu không kịp nghỉ

Sau khi ổn định đội hình, đơn vị ông nhận lệnh giữ chốt tại khu vực giao tranh.

Địch liên tục dùng hỏa lực mạnh để phá vỡ trận địa, ông và đồng đội phải vừa đánh vừa di chuyển, có khi chưa kịp hoàn hồn đã phải lao vào đợt tấn công mới.

Ông kể rằng có lúc:

“Vừa dứt một trận, mồ hôi còn chưa khô là lại nghe còi báo động, lại phải vào vị trí chiến đấu. Không có phút nào được thở.”

Tuần phục kích – phản kích kéo dài nhiều ngày khiến nhiều đồng chí kiệt sức. Nhưng ông và đơn vị vẫn kiên cường bám trụ đến khi hoàn thành nhiệm vụ.
Sau khi bị thương 12% và hoàn thành nhiệm vụ quốc tế, ông trở về quê học nghề thợ máy, rồi làm công nhân kỹ thuật suốt nhiều năm. Dù trở lại đời thường, ông vẫn giữ tác phong của người lính: giản dị, trung thực, hết mình vì tập thể.

Ông được tặng 1 Huân chương Chiến sĩ Giải phóng hạng Ba và nhiều giấy khen vì thành tích xuất sắc

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CỰU CHIẾN BINH PHẠM TIẾN NGỮ – NGƯỜI LÍNH KIÊN CƯỜNG CỦA CHIẾN TRƯỜNG TÂY NAM | Câu chuyện thời hoa lửa