Cựu chiến binh

CỰU CHIẾN BINH PHẠM VĂN BẨY

Vĩnh Long25/12/2025Nguyễn Hiền Phong (xã Đoàn Song Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phạm Văn Bảy sinh năm 1956, giữa thời đất nước còn chông chênh giữa bom đạn và những âu lo về ngày mai. Khi lớn lên, chứng kiến bạn bè nối nhau lên đường, Phạm Văn Bảy viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày tiễn con trai, cha anh chỉ đặt bàn tay chai sạn lên vai con, nói khẽ:

“Làm việc gì, hãy nghĩ cho tập thể trước.”

Câu dặn ấy theo anh suốt những năm tháng quân ngũ.

Những ngày huấn luyện thật khắc nghiệt: hành quân dài dằng dặc, mồ hôi ướt áo; đêm ngủ võng rừng, sương thấm lạnh vai. Nhưng Bảy chưa bao giờ nản chí. Anh hiểu, gian khổ chính là bài kiểm tra đầu tiên của người lính. Anh học cách bắn súng, đào công sự, cứu thương đồng đội — và học cách tin nhau, che chở cho nhau trong mọi tình huống.

Ra chiến trường, anh mới thấm thế nào là “sinh tử gang tấc”. Có những đêm mịt mù mưa, cả đơn vị lặng lẽ hành quân xuyên rừng; có những ngày chỉ một nắm gạo rang chia đều, nhưng tiếng nói cười vẫn vang để át đi mệt mỏi. Trong một trận đánh ác liệt, tổ của anh bị hỏa lực địch áp sát. Thấy đồng đội bị thương, Bảy lao ra kéo bạn về phía an toàn. Mảnh đạn xé ngang bắp tay, máu chảy đẫm áo, nhưng anh chỉ xin băng tạm rồi tiếp tục bám trụ đến phút cuối.

Điều làm anh day dứt nhất là những người đã ở lại chiến trường. Mỗi lần nhắc đến, ánh mắt anh chợt lặng. Anh bảo, chiến tranh kết thúc, nhưng tình đồng đội thì không bao giờ mất — nó ở trong từng kỷ vật, từng câu chuyện kể lại cho con cháu.

Khi đất nước hòa bình, Phạm Văn Bảy trở về quê với bộ quân phục đã sờn màu. Anh không kể công, không đòi hỏi gì cho riêng mình. Anh bắt tay dựng lại mái nhà, chăm lo vợ con, rồi tham gia công tác ở địa phương. Ở đâu có việc khó, anh đều xung phong: làm đường giao thông, nạo vét kênh mương, vận động bà con đoàn kết, giúp nhau vượt qua nghèo khó.

Trong các buổi gặp mặt truyền thống, anh kể chuyện chiến trường bằng giọng trầm ấm — không để khơi gợi đau thương, mà để nhắc thế hệ trẻ biết trân trọng hòa bình.

Anh thường nói:

“Người lính chỉ mong một điều: đất nước yên bình, con cháu sống có nghĩa, có tình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn