Bài viết

Cựu chiến binh Phạm Văn Chiến

Cựu chiến binh Phạm Văn Chiến (sinh năm 1951), sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng tại ấp Xóm Đồng, xã Thanh Phước, huyện Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh. Lớn lên giữa khói lửa chiến tranh, chứng kiến bom đạn tàn phá quê hương và những đau thương của đồng bào, ông sớm hun đúc tinh thần yêu nước và ý chí kiên cường chống giặc. Nhờ sớm giác ngộ cách mạng, năm 16 tuổi, ông đã tham gia hoạt động bí mật, đảm nhận nhiệm vụ cho lực lượng Trinh sát an ninh huyện Gò Dầu.

Tây Ninh31/05/2026Đoàn phường Thanh Điền (Đoàn phường Thanh Điền)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong tiết Lịch sử địa phương sáng thứ Hai đầu tháng Ba, cô giáo bước vào lớp với một tập tài liệu cũ màu nâu nhạt. Cô không mở sách ngay mà nhìn chúng tôi, giọng trầm xuống: “Các em có biết, ngay trên mảnh đất Gò Dầu – Tây Ninh nơi chúng ta đang sống, từng có một ‘mãnh hổ’ khiến kẻ thù khiếp vía không?”. Câu hỏi ấy mở ra một hành trình ngược dòng thời gian, đưa chúng tôi trở về những năm tháng kháng chiến gian khổ để gặp gỡ Anh hùng Phạm Văn Chiến – người được mệnh danh là “Hùm xám” Tây Ninh. Qua lời kể của cô, tôi biết ông sinh ra và lớn lên ở vùng quê nghèo Gò Dầu. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, khi miền Nam rền vang tiếng bom, ông là Đại đội trưởng Trinh sát vũ trang thuộc Ban An ninh huyện Gò Dầu. Tôi khẽ nhắm mắt tưởng tượng về người chiến sĩ trinh sát – những con người phải có đôi mắt tinh anh, đôi chân nhanh nhẹn và sự gan dạ phi thường. Với ông Chiến, biệt danh “Hùm xám” do đồng đội và cả kẻ thù đặt cho đã nói lên tất cả: một con người quả cảm, mưu trí và kiên định đến cùng. Thầy giáo chậm rãi lấy ra một bức ảnh đen trắng đã ố vàng. Tôi nín thở khi nhìn rõ gương mặt người anh hùng ấy. Không phải hình ảnh một vị tướng oai phong, mà là một người lính trẻ với gương mặt cương nghị và nụ cười hiền hậu. Đôi mắt ông sáng, trong veo nhưng ánh lên ý chí sắt đá. Nhìn bức ảnh, tôi bỗng thấy sống mũi cay cay. Tôi nhận ra rằng trước khi trở thành “Hùm xám” khiến kẻ thù khiếp sợ, ông cũng từng là một người trẻ với ước mơ và tuổi thanh xuân như chúng tôi. Nhưng vì quê hương Gò Dầu, ông đã sẵn sàng gác lại tất cả để dấn thân vào nơi bom đạn khốc liệt. Tấm ảnh ấy như một sợi dây vô hình kéo quá khứ hào hùng lại gần hơn, khiến tôi trào dâng lòng biết ơn và ngưỡng mộ. Cô tiếp tục kể rằng Gò Dầu thời bấy giờ là địa bàn tranh chấp quyết liệt. Địch tổ chức mạng lưới mật vụ dày đặc nhằm đàn áp phong trào cách mạng. Trong hoàn cảnh ấy, ông Phạm Văn Chiến cùng đơn vị Trinh sát vũ trang hoạt động như những bóng mờ linh hoạt, lúc ẩn lúc hiện giữa căn cứ và lòng địch. Một trong những chiến công tiêu biểu khiến tôi ấn tượng là trận Rỗng Tượng năm 1972, nơi ông chỉ huy sử dụng 46 quả lựu đạn để đánh lui một thiết đoàn địch, lập nên chiến công vang dội, khiến cái tên “Hùm xám” trở thành nỗi ám ảnh của đối phương. Tôi cũng xúc động khi biết về những gian khổ thầm lặng mà ông và đồng đội đã trải qua. Để có được thông tin tình báo chính xác, họ phải sống trong điều kiện vô cùng thiếu thốn: ăn rau rừng, ngủ trong địa đạo chật hẹp, đối mặt với hiểm nguy cận kề mỗi lần trinh sát. Có những đêm mưa dầm trên đất Tây Ninh, họ vẫn lặng lẽ băng qua rừng rậm, vượt hàng rào thép gai để bảo vệ căn cứ cách mạng. Qua câu chuyện ấy, tôi hiểu rằng hy sinh không chỉ là ngã xuống nơi chiến trường, mà còn là sự đánh đổi tuổi trẻ, gia đình và hạnh phúc riêng tư để cống hiến cho Tổ quốc. Ông chiến đấu không vì danh vọng, mà vì mục tiêu duy nhất: giải phóng quê hương Gò Dầu, giải phóng Tây Ninh. Năm 1976, sau khi đất nước thống nhất, ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân – sự ghi nhận xứng đáng cho những năm tháng chiến đấu anh dũng. Sau chiến tranh, dù mang danh hiệu anh hùng, ông Phạm Văn Chiến vẫn chọn cuộc sống bình dị, tiếp tục cống hiến thầm lặng và chăm lo cho gia đình, nuôi dạy con cái trưởng thành, trong đó có người con út hiện là thầy giáo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn