Cựu chiến binh Phạm Văn Chiến- Phường Gò Dầu- tỉnh Tây Ninh
Cựu chiến binh Phạm Văn Chiến( sinh năm 1951), trong một gia đình có truyền thống cách mạng tại ấp Xóm Đồng (xã Thanh Phước, huyện Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh), từ nhỏ, tiếng bom cùng đạn xới cày cũng như hình ảnh địch giết hại đồng bào đã hun đúc ý chí quật cường chống giặc của chàng thanh niên có tên Phạm Văn Chiến. Nhờ sớm giác ngộ và tham gia cách mạng nên năm 16 tuổi, Chiến chính thức nhận nhiệm vụ hoạt động bí mật cho lực lượng Trinh sát an ninh huyện Gò Dầu.
Trong tiết Lịch sử địa phương sáng thứ Hai của đầu tháng Ba, cô giáo bước vào lớp với một tập tài liệu cũ màu nâu nhạt. Cô không mở sách giáo khoa ngay mà nhìn chúng em, giọng trầm xuống: "Các em có biết, ngay trên mảnh đất Gò Dầu tỉnh Tây Ninh nơi chúng ta đang sống, từng có một 'mãnh hổ' khiến kẻ thù khiếp vía không?". Câu hỏi ấy của cô đã mở đầu cho một hành trình ngược dòng thời gian, đưa tôi trở về những năm tháng "hoa lửa" để gặp gỡ một con người huyền thoại: Anh hùng Phạm Văn Chiến, người được mệnh danh là "Hùm xám" Tây Ninh - Người anh hùng từ vùng đất Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh.
Qua lời kể của cô, tôi biết bác Phạm Văn Chiến sinh ra và lớn lên ngay tại vùng quê nghèo Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi miền Nam còn rền vang tiếng bom, bác là Đại đội trưởng Trinh sát vũ trang thuộc Ban An ninh huyện Gò Dầu. Tôi khẽ nhắm mắt, cố tưởng tượng hình ảnh một người chiến sĩ trinh sát. Trong tâm trí một đứa trẻ 12 tuổi như tôi, trinh sát phải là những người có đôi mắt tinh anh như đại bàng và đôi chân nhanh như sóc. Nhưng với bác Chiến, biệt danh "Hùm xám" mà đồng đội và cả kẻ thù đặt cho đã nói lên tất cả: đó là sự dũng mãnh, quyết đoán và một lòng gan dạ không gì lay chuyển nổi. Thầy chậm rãi lấy từ trong tập hồ sơ ra một bức ảnh đen trắng đã ố vàng bốn góc. Tôi nín thở, rướn người lên để nhìn cho rõ gương mặt của người anh hùng ấy. Trong ảnh không phải là một vị tướng oai phong với đầy huy chương trên ngực áo như tôi từng tưởng tượng, mà là một người lính trẻ măng, gương mặt cương nghị nhưng nụ cười lại hiền khô. Điều khiến tôi xúc động nhất chính là đôi mắt của bác — một đôi mắt sáng rực, trong veo nhưng chứa đựng một sự quyết tâm sắt đá. Nhìn vào tấm hình cũ kỹ, tôi bỗng thấy sống mũi mình cay cay. Tôi chợt nhận ra, trước khi trở thành một 'Hùm xám' khiến kẻ thù khiếp sợ, bác cũng từng là một người trẻ tuổi với bao ước mơ và hoài bão như chúng tôi bây giờ. Nhưng vì mảnh đất Gò Dầu, vì sự bình yên của xóm làng, bác đã gác lại tất cả để dấn thân vào nơi lặn lội tên bay đạn lạc. Tấm ảnh nhỏ ấy giống như một sợi dây vô hình, kéo quá khứ hào hùng lại thật gần, khiến trái tim tôi đập nhanh hơn vì lòng ngưỡng mộ và sự biết ơn sâu sắc.
Cô kể rằng, địa bàn Gò Dầu những năm đó là vùng tranh chấp quyết liệt. Kẻ thù bủa vây mạng lưới mật vụ, gián điệp dày đặc nhằm phá hoại phong trào cách mạng của ta. Bác Phạm Văn Chiến cùng đơn vị Trinh sát vũ trang của mình như những bóng ma ẩn hiện, lúc thì ở căn cứ, lúc lại bất ngờ xuất hiện ngay trong lòng địch. Chiến công khiến tôi ấn tượng nhất chính là sự mưu trí của bác trong việc diệt ác, phá kìm. Trận đánh tại Rỗng Tượng (1972) – nơi làm nên tên tuổi "Hùm xám" – bác đã dùng tới 46 quả lựu đạn để đẩy lùi cả một thiết đoàn địch. Kẻ thù từng treo giải thưởng rất cao để bắt được "Hùm xám", nhưng bác như một luồng gió, đến đi không để lại dấu vết. Tôi đặc biệt xúc động khi nghe về sự hy sinh thầm lặng của bác và đồng đội. Để có được những thông tin tình báo chính xác, bác phải chấp nhận sống trong điều kiện cực kỳ gian khổ: ăn rau rừng, ngủ trong địa đạo chật hẹp, đối mặt với cái chết chỉ trong gang tấc mỗi khi đi trinh sát. Có những đêm mưa tầm tã trên đất Tây Ninh, bác cùng đơn vị vẫn lội bùn, băng qua những hàng rào dây thép gai dày đặc để bảo vệ an toàn cho vùng căn cứ.
Nghe cô kể, tôi chợt hiểu rằng, sự "hy sinh" không chỉ là ngã xuống trên chiến trường. Với bác Chiến, đó còn là việc gác lại tuổi thanh xuân, gác lại nỗi nhớ gia đình để dấn thân vào nơi nguy hiểm nhất. Bác chiến đấu không phải vì danh vọng, mà vì một mục tiêu duy nhất: giải phóng quê hương Gò Dầu, giải phóng Tây Ninh. Năm 1976, khi đất nước đã sạch bóng quân thù, bác được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Danh hiệu ấy là sự ghi nhận cho những năm tháng vào sinh ra tử, cho những chiến công lẫy lừng của người chiến sĩ công an ưu tú trên mảnh đất quê hương. Sau chiến tranh, dù là một anh hùng lẫy lừng, bác Chiến về sống cuộc đời giản dị, chăm lo cho các con học hành thành tài (có người con út hiện cũng là thầy giáo).
Tiếng trống báo hết giờ vang lên, nhưng cả lớp tôi vẫn ngồi im phăng phắc. Câu chuyện của cô về bác Phạm Văn Chiến như còn vang vọng đâu đây giữa không gian lớp học. Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy nắng vàng rực rỡ trải dài trên những cánh đồng của huyện Gò Dầu. Tôi chợt nhận ra rằng, mảnh đất bình yên mà hằng ngày mẹ đưa đón tôi đến trường đã từng thấm đẫm máu và mồ hôi của những người anh hùng như bác. Nếu không có sự mưu trí của "Hùm xám", nếu không có sự quả cảm của những chiến sĩ trinh sát Ban An ninh năm xưa, liệu hôm nay chúng tôi có được ngồi đây học tập trong hòa bình? Lòng tôi dâng lên một sự ngưỡng mộ và biết ơn vô hạn. Tôi tự hứa với bản thân sẽ học tập thật tốt, không chỉ để sau này xây dựng quê hương, mà còn để xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ cha anh.
Câu chuyện về bác Phạm Văn Chiến đã dạy cho tôi một bài học quý giá về lòng yêu nước: Yêu nước không phải là điều gì đó xa vời, mà là sự dũng cảm đối mặt với khó khăn và sống có trách nhiệm với mảnh đất nơi mình sinh ra. Bác Phạm Văn Chiến – "Hùm xám" của Tây Ninh – sẽ mãi là một ngọn lửa hồng cháy mãi trong trái tim chúng em, nhắc nhở thế hệ trẻ về một thời "hoa lửa" hào hùng và oanh liệt.


