Cựu chiến binh Phạm Văn Dũng(1946-2024)
Trong chiến tranh , có rất nhiều tấm gương không ngần ngại mà xả thân mình vì tổ quốc. Có người vì xả thân cho tổ quốc, mà đã phải gánh chịu những hậu quả khôn lường của Chiến tranh để lại.
Người thì bị nhiễm chất độc màu da cam, người thì bị nhiễm phóng xạ hạt nhân, người người thì hi sinh nơi chiến trường, người thì may mắn sống sót lại phải mang thương tật đến suốt cuộc đời. Trong đó bác họ của em cũng là một chiến sĩ may mắn sống sót để đem câu chuyện" Thời Hoa Lửa" đầy huy hoàng của bác. Sở dĩ em gọi là bác đó là vì bác là anh trai họ bên nhà nội của bố em, vì vậy em phải gọi là bác nhưng thực chất bác đang ngoài bảy mươi. Bác ra đi trong bệnh tật của tuổi già vậy nên bác cũng chỉ mất cách đây không lâu. Bác là người miền Bắc nhưng khi kết thúc chiến tranh, bác lại vào miền Nam để sinh sống.
Ngày xưa, khi mà bố em còn chưa ra đời thì bác đã ngoài 20 cũng chỉ vừa mới cưới một tháng thì bác đã phải ra nơi chiến trường nơi để lại những vết tích huy hoàng nhất của tuổi trẻ bác.
Trong cuộc chiến, bác chỉ là người hỗ trợ nơi chiến tuyến, nhưng bác cũng góp phần hỗ trợ rất nhiều cho đồng đội. Bác đêm băng, thuốc, và bộ dụng cụ y tế, khi một đồng đội bị thương, bác không ngần ngại mà tiến tới chữa trị cho đồng đội. Với đôi tay thuần thục bác chỉ mất năm đến mười phút để xử lý vết thương. Kết quả, trận đánh mà bác ra sức hỗ trợ lại là trận đánh có chiến thắng huy hoàng nhất trong cuộc đời của bác. Nhưng thử khiến bác còn nhớ mãi đó là một trận đánh chống lại quân xâm lược của Mỹ, trong khi bác đang băng bó cho đồng đội, bác đã bị một viên đạn từ đâu bay đến và găm vào chân của bác, bác không hề kêu la đau đớn hay tạo ra bất kỳ động tĩnh nào bởi chỉ một động tĩnh nhỏ sẽ khiến không quân Mỹ thả bom khiến cho tất cả đồng đội phải bỏ mạng một cách vô ích.
Bác kể trong một lần làm nhiệm vụ bác đã không chữa trị được cho một đồng đội bởi vì người đồng đội ấy đã bị một cú bắn chí mạng, khó có thể qua khỏi. Vậy nên người đồng đội ấy đã đưa cho bác em bức ảnh của người đồng đội ấy cùng với vợ con của người anh ta . Khi về nơi chiến tuyến, bác em đã viết một bức thư chia buồn tới người vợ đi kèm với một giấy báo chứng tử của người đồng đội. Bác em nghe nói, khi nhận được bức thư, người vợ đã khóc rất nhiều và có ảnh hưởng tâm lý từ người chồng. Thật tội nghiệp cho những con người hậu phương trong thời kỳ chiến tranh khốc liệt ấy!
Em mong câu chuyện của em có thể làm động lòng tới những trái tim yêu nước của thế hệ trẻ ngày nay."Những người chiến sĩ vừa mới tuổi đôi mươi tượng trưng cho những bông hoa tới thời kỳ nở rộ và đẹp nhất, còn chiến tranh là sự tàn khốc, đỏ lửa tiêu chảy những bông hoa đẹp đẽ ấy ". Vậy nên để có được hòa bình những ngày nay là không hề dễ, vì thế không chỉ nói bằng miệng mà chúng ta cần ra sức học tập để có thể góp phần xây dựng và bảo vệ quê hương, đất nước.



