CỰU CHIẾN BINH PHẠM VĂN DŨNG
Giữa những câu chuyện bi tráng về 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972, cựu chiến binh Phạm Văn Dũng ở huyện Cam Lộ là một trong những người lính còn sống mang theo ký ức không thể nào quên về một thời tuổi trẻ cháy hết mình vì Tổ quốc. Hơn năm mươi năm đã trôi qua, nhưng với ông, tiếng bom rền bên dòng Thạch Hãn và hình ảnh đồng đội ngã xuống vẫn như mới hôm qua.Ông Dũng sinh năm 1952 trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ ông lớn lên giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt ở miền Trung. Nhà nghèo, cuộc sống thiếu thốn nhưng từ nhỏ ông đã sớm chứng kiến sự mất mát do chiến tranh gây ra. Năm 1971, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ với quyết tâm bảo vệ quê hương.Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công vào đơn vị vận tải chiến trường. Công việc của ông và đồng đội là vận chuyển đạn dược, lương thực, cáng thương binh vào khu vực Thành cổ Quảng Trị. Đây là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm bởi mọi tuyến đường tiếp tế đều nằm trong tầm pháo kích của địch.Ông nhớ nhất là những chuyến vượt sông Thạch Hãn vào ban đêm. Để tránh máy bay và pháo sáng, bộ đội phải lợi dụng bóng tối chèo thuyền đưa hàng vào chiến trường. Có những đêm nước sông đỏ quạch vì đất đá và máu của đồng đội. Nhiều chiến sĩ vừa sang đến bờ đã hy sinh bởi pháo địch bắn dồn dập.Trong một lần vận chuyển thương binh vào cuối tháng 7 năm 1972, chiếc thuyền của tổ ông bị trúng pháo giữa dòng sông. Một người đồng đội hy sinh ngay tại chỗ, còn ông bị mảnh đạn găm vào lưng. Dù đau đớn, ông vẫn cố cùng những người còn lại đưa thương binh vào bờ an toàn. Sau trận đó, ông phải điều trị nhiều tháng mới có thể trở lại đơn vị.Ông Dũng kể rằng, điều đáng sợ nhất không phải cái chết mà là cảm giác chứng kiến đồng đội lần lượt ngã xuống nhưng không thể làm gì hơn ngoài tiếp tục chiến đấu. Có những người lính mới hôm trước còn ngồi chia nhau từng ngụm nước, hôm sau đã mãi mãi nằm lại bên dòng Thạch Hãn.Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê nhà với thương tật hạng 4/4. Cuộc sống thời hậu chiến vô cùng khó khăn, nhưng ông chưa bao giờ than phiền. Ông cùng vợ làm ruộng, nuôi các con khôn lớn trưởng thành. Dù cuộc sống vất vả, ông luôn dạy con cháu phải biết trân trọng hòa bình và ghi nhớ công lao của những người đã hy sinh.Nay tuổi đã ngoài bảy mươi, sức khỏe yếu đi nhiều nhưng năm nào ông cũng trở lại Thành cổ Quảng Trị vào dịp tháng 7 để thắp hương cho đồng đội. Mỗi lần đứng bên bờ sông Thạch Hãn, người cựu binh ấy lại lặng người nhớ về những khuôn mặt tuổi đôi mươi đã mãi mãi dừng lại giữa mùa hè đỏ lửa năm ấy. Đối với ông Dũng, chiến tranh đã lùi xa nhưng ký ức về Thành cổ Quảng Trị sẽ còn theo ông suốt cuộc đời. Đó không chỉ là nơi ghi dấu sự hy sinh anh dũng của người lính mà còn là biểu tượng thiêng liêng của lòng yêu nước và khát vọng hòa bình của dân tộc Việt Nam.



