Cựu chiến binh Phạm Văn Khoa
Câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Văn Khoa
Tôi xin giới thiệu, tôi là Phạm Văn Khoa, sinh năm 1954, hiện là hội viên Hội Cựu chiến binh ở thôn Hạ Mý, xã Ngọc Lặc, tỉnh Thanh Hóa. Tôi nhập ngũ ngày 03 tháng 12 năm 1971 và từng công tác, chiến đấu tại các chiến trường Quảng Trị, Thừa Thiên Huế.
Ngày đầu tiên nhận lệnh lên đường ra trận, trong tôi dâng lên cảm xúc bồi hồi, xúc động xen lẫn niềm tự hào khi nghĩ rằng mình có thể góp phần giúp đất nước hòa bình, để người dân được sống no ấm. Khi nước nhà còn bị chia cắt, tôi rời quê hương, tạm biệt gia đình theo tiếng gọi của Đảng, mang theo mong muốn cháy bỏng là đất nước sớm được thống nhất, hòa bình.
Những năm tháng tuổi trẻ trong chiến tranh vô cùng gian khó. Cuộc sống thiếu thốn, ăn uống chủ yếu bằng đồ hộp, lương khô; sinh hoạt giữa bom đạn luôn cận kề. Dẫu vậy, trong gian khổ ấy, tình đồng chí, đồng đội lại càng trở nên thiêng liêng. Chúng tôi luôn giúp đỡ nhau, coi nhau như anh em một nhà, đối xử như ruột thịt, sẵn sàng che chở, hứng bom đạn cho nhau mà không chút do dự.
Trong suốt những năm tháng “thời hoa lửa”, có rất nhiều kỷ niệm không thể nào quên, nhưng ám ảnh nhất là vào tháng 4 năm 1972 tại Quảng Trị, khu La Vang – Ái Tử, huyện Triệu Phong. Trận chiến khốc liệt với hình ảnh chiến trường tan hoang, những mất mát đau thương và những người đồng đội ngã xuống đã in sâu vào tâm trí tôi mãi mãi.
Sau bao năm nhìn lại, điều đặc biệt nhất của tuổi trẻ đối với tôi chính là khoảnh khắc được tham gia chiến đấu vì Tổ quốc – ký ức thiêng liêng không bao giờ phai nhạt.
Gửi đến thế hệ thanh niên hôm nay, tôi mong các bạn luôn sẵn sàng thực hiện nghĩa vụ quân sự, phục vụ Tổ quốc, sẵn sàng hy sinh khi Tổ quốc cần. Tôi cũng mong lớp trẻ sẽ tiếp nối tinh thần “thời hoa lửa” bằng hành động thiết thực: luôn giữ gìn phẩm chất, truyền thống mà thế hệ cha ông đã để lại, sống vì nước, vì dân, vì lợi ích của Đảng Cộng sản Việt Nam.



