CỰU CHIẾN BINH PHẠM VĂN LẸ
Phạm Văn Lẹ sinh năm 1959, giữa những năm tháng đất nước còn nhiều gian truân. Tuổi thơ của anh là mái nhà tranh, con đường đất đỏ, là tiếng mẹ gọi con về giữa cơn mưa chiều chợt đến. Thế nhưng, dưới lớp bình yên mong manh ấy là bao biến động của thời cuộc, hun đúc trong cậu bé Lẹ lòng yêu quê hương từ rất sớm.
Khi vừa tròn tuổi thanh niên, anh lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn con trai ra đi, cha anh chỉ nói ngắn gọn:
“Làm người lính — trước hết phải biết sống vì người khác.”
Câu nói mộc mạc ấy, Phạm Văn Lẹ mang theo suốt chặng đường binh nghiệp.
Những ngày đầu quân ngũ, hành quân dầm mưa, tập bắn trong nắng rát, ăn cơm hẩm, ngủ võng rừng — nhưng anh không nản. Anh hiểu: gian khổ chỉ là bước thử đầu tiên cho người lính. Quan trọng hơn, anh học được cách kề vai sát cánh, tin nhau trong mọi tình huống.
Ra đơn vị, chiến trường khốc liệt hơn những gì anh tưởng. Nhiều đêm hành quân xuyên rừng, muỗi vắt dày đặc, sốt rét rình rập. Có hôm, cả tổ chỉ chia nhau mỗi người một nắm gạo rang, nhưng tiếng cười vẫn vang để át đi mệt mỏi. Trong một trận đánh, khi đồng đội bị thương giữa làn bom, Lẹ lao ra kéo bạn về hầm trú ẩn. Mảnh đạn găm vào cánh tay, máu thấm ướt áo, song anh cắn răng chịu đựng, tiếp tục bám trụ cho đến khi trận địa được giữ vững.
Với anh, điều đáng nhớ nhất không phải là tiếng súng, mà là tình đồng chí — những cái bắt tay trong đêm tối, những lời dặn dò vội vã trước giờ xuất kích, những người đã gửi tuổi xuân lại nơi chiến trường. Mỗi lần nhắc đến, ánh mắt anh chợt trầm lại.
Ngày hòa bình, Phạm Văn Lẹ trở về với quê hương. Bộ quân phục bạc màu được gấp cẩn thận đặt trong tủ, như một phần ký ức không bao giờ cũ. Anh bắt tay dựng lại cuộc sống: làm ruộng, nuôi con cái ăn học, rồi tham gia công tác ở địa phương. Anh luôn xung phong những việc khó: nạo vét kênh mương, làm đường nông thôn, vận động bà con đoàn kết, giúp nhau thoát nghèo.
Trong các buổi gặp mặt truyền thống, anh giản dị kể về quá khứ — không để tự hào riêng mình, mà để nhắc lớp trẻ hiểu giá trị của hòa bình.
Anh thường nói:
“Người lính trở về không cần vinh quang. Chỉ mong đất nước yên bình, con cháu sống tử tế.”



