Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Phạm Văn Minh

Cựu chiến binh Phạm Văn Minh sinh năm 1953, quê tại xã Yên Phong, tỉnh Ninh Bình. Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt nhất, chàng thanh niên 19 tuổi gác lại cuốn vở học trò, lên đường nhập ngũ và được biên chế về Đại đội 6, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 165, Sư đoàn 312.

Hưng Yên09/12/2025Lớp 12H (Đoàn Trường THPT Khoái Châu CS2)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Phạm Văn Minh sinh năm 1953, quê tại xã Yên Phong, tỉnh Ninh Bình. Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt nhất, chàng thanh niên 19 tuổi gác lại cuốn vở học trò, lên đường nhập ngũ và được biên chế về Đại đội 6, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 165, Sư đoàn 312.

Điểm đóng quân đầu tiên của ông là ở vùng đất rừng núi Tây Ninh. Ông Minh kể: “Lúc mới vào chiến trường, tôi cứ nghĩ mình gan lắm, nhưng chỉ sau vài trận pháo địch dội xuống, đất đá đổ ào ào lên mái hầm, tôi mới hiểu thế nào là sống giữa ranh giới mong manh của sinh tử”.

Những đêm nằm trong hầm chữ A tối om, tiếng muỗi rừng vo ve, tiếng B52 rền từ xa, ông chỉ biết nắm chặt khẩu súng và cầu mong bình yên đến sáng. Thời gian đầu, cả đơn vị phải ăn cơm trộn bo bo, sắn lát khô. Có lần, suốt ba ngày trời, lương thực cạn sạch, đơn vị chỉ còn nồi cháo loãng nấu bằng bột mì. “Miếng cháo lỏng như nước, nhưng ai cũng ăn hết, vì chỉ cần còn sống là còn đánh được”, ông cười buồn.

Ký ức trận đánh tháng 4-1973

Trong số rất nhiều trận đánh mà ông từng trải qua, ám ảnh nhất là trận tập kích vào căn cứ địch gần suối Ông Hùng (Tây Ninh). Đêm ấy trời tối như mực, mưa rừng trút xuống ào ào khiến đất đá lầy lội. Đại đội 6 phải bí mật tiếp cận từ hướng Nam, vượt qua ba lớp rào kẽm gai để mở đường cho đội hình phía sau.

Ông Minh là chiến sĩ bộc phá, mang trên lưng gần 15kg thuốc nổ. “Chỉ cần vấp một cái hay phát ra tiếng động là coi như xong. Phía trước là chốt gác địch, phía sau là đồng đội đang chờ”, ông nhớ lại.

Khi hàng rào vừa bị phá, hỏa lực địch lập tức bắn xối xả. Trận đánh kéo dài gần một giờ đồng hồ. Khói súng, tiếng đạn, tiếng hô xung phong hòa lại thành một hỗn hợp mà đến tận bây giờ ông vẫn không quên. Sau trận ấy, ông mất ba người đồng đội thân nhất – những người đã cùng chia nhau từng tô cháo, từng bi đông nước trong suốt nhiều tháng hành quân.

“Chỉ đến khi lùi về hậu cứ, tôi mới dám ngồi xuống mà khóc. Khóc cho những người không kịp nhìn thấy ngày mai”, ông nghẹn giọng.

Ngày trở thành Đảng viên

Tháng 12-1974, sau một loạt chiến công liên tiếp, ông Minh được đề nghị kết nạp Đảng ngay tại chiến trường. Khi được trao tấm thẻ đảng viên, ông nói cảm giác như “trách nhiệm trên vai nặng gấp đôi, nhưng lòng thì sáng và vững vàng hơn bao giờ hết”.

Không lâu sau đó, đơn vị ông bước vào Chiến dịch Hồ Chí Minh. Ông cùng đồng đội hành quân xuyên đêm, vượt qua vùng chiến lược Trảng Bàng – Củ Chi rồi áp sát cửa ngõ Sài Gòn từ hướng Tây Bắc. “Trên đường đi, dân mang nước, khoai luộc ra cho bộ đội. Chúng tôi ai cũng mệt, nhưng lòng thì cứ nóng như lửa.”

Khoảnh khắc 30-4-1975

Sáng 30-4, khi đơn vị ông tiến vào nội đô, ông minh khắc in mãi khoảnh khắc người dân reo hò, chạy ra hai bên đường, tay bắt mặt mừng: “Các chú giải phóng rồi!”.

Ông kể: “Tôi vừa đi vừa run. Run vì mừng, vì xúc động, vì biết rằng chiến tranh sắp kết thúc và bao nhiêu đồng đội hy sinh sẽ không còn vô nghĩa”.

Khi tiếng súng cuối cùng im bặt, đất nước trọn niềm vui thống nhất, ông Minh lặng người giữa dòng người đang reo hò mừng rỡ. Một chiến thắng mà cả đời ông không bao giờ quên.

Sau chiến tranh và thông điệp gửi thế hệ trẻ

Sau năm 1975, ông tiếp tục công tác trong quân đội, rồi chuyển ngành làm cán bộ tại địa phương cho đến khi nghỉ hưu. Ở tuổi ngoài 70, ông Minh vẫn giữ thói quen dậy sớm tập thể dục, trồng vài luống rau và đọc báo mỗi ngày.

Ông bảo: “Chiến trường đã lùi xa, nhưng ký ức về đồng đội thì chưa bao giờ phai. Tôi còn sống là để kể lại cho thế hệ sau hiểu rằng hòa bình phải đánh đổi bằng nhiều thứ lắm”.

Cuối buổi trò chuyện, ông nhắn nhủ:

“Các cháu sinh ra trong hòa bình thì hãy sống sao cho xứng với hòa bình. Đừng quên những người đã nằm xuống để các cháu được sống hôm nay”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn