Cựu Chiến Binh Phạm Xuân Thùy
Những Năm Tháng Không Thể Nào Quên
Những Năm Tháng Không Thể Nào Quên
“Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước
Mà lòng phơi phấy dậy tương lai”
Những câu thơ mang hào khí, tinh thần quyết chiến của những con người trẻ tuổi trong cuộc kháng chiến chống Mỹ ác liệt. Họ có thể đánh đổi cả thanh xuân, tuổi trẻ, cuộc đời mình, làm những việc tưởng chừng như không thể chỉ để hoàn thành sứ mệnh của cuộc đời mình: giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Hôm nay, chúng ta cùng nhau gặp gỡ ông Phạm Xuân Thuỳ, ông cũng là người lên đường kháng chiến chống Mỹ để giành nền độc lập, tự do cho đất nước và hạnh phúc của nhân dân.
Ông Phạm Xuân Thuỳ, sinh ngày 03/04/1947, quê tại thôn Thắng Lộc, xã Vạn Lộc, tỉnh Thanh Hoá. Ngày 22/9/1966, ông được nhận lệnh đi nhập ngũ. Khi được nhận lệnh đi nhập ngũ, ông rất vui vẻ, phấn khởi khi được tham gia vào chiến đấu vì ông biết tuổi trẻ của ông có thể chiến đấu hết mình để giành lại được nền độc lập cho đất nước. Ông không hề thấy sợ hãi hay lo lắng gì mà ông chỉ nghĩ đến phải làm như thế nào để giữ lại được nền độc lập cho đất nước dù cho khó khăn gian khổ đến mấy. Ông cho rằng, tuổi trẻ mà không cống hiến cho đất nước thì là một thiệt thòi cho bản thân nên ông cảm thấy việc được gọi đi nhập ngũ là một vinh dự, sống không lãng phí tuổi trẻ của mình.
Khi được hỏi về cuộc sống thanh niên trong thời chiến, ông nói rằng: “Cuộc sống thanh niên lúc bấy giờ đói khổ, bần cùng. Ăn uống thì bữa đói bữa no, quần áo ăn mặc thì không đủ. Nhưng chúng tôi vẫn kiên cường, bất khuất, không ngại những khó khăn gian khổ vì chúng tôi biết sau lưng chúng tôi còn có rất nhiều người đang chờ chúng tôi mang lại nền hoà bình về cho dân tộc”.
Hình ảnh kỷ niệm khiến ông nhớ nhất suốt những năm tháng “thời hoa lửa” đó là “ Từ Gò Nổi hành quân vào chiếm lĩnh trận địa ở ấp An Thuận chúng tôi cắt qua những khoảnh ruộng còn vương mùi thuốc đạn và làng mạc cháy rụi vì bom napalm địch dội xuống. Một cảnh tượng đến bây giờ vẫn còn như in trong trí tôi”.
Tinh thần đoàn kết trong chiến tranh vô cùng quan trọng. Nó thể hiện được sự tương thân tương ái vì không có tinh thần đoàn kết và tình đồng chí thì sẽ không tạo lên được sức mạnh. Tinh thần đoàn kết của ông và các anh em đó là
“ sự chung sức đùm bọc lẫn nhau, các ông luôn đoàn kết lại với nhau vì không chỉ ông mà mọi người lúc bấy giờ đều biết đoàn kết không chỉ là tương trợ mà nó còn là sức mạnh. Cùng nhau làm, cùng nhau ăn, cùng nhau chiến đấu không quản ngày đêm, rồi dần dần các ông coi nhau như một gia đình. Khi ấy ai cũng phải xa nhà, xa người thân yêu đều là người cô đơn không quen biết ai nhưng qua ngày tháng cùng nhau chung lý tưởng, cách hành xử mọi người trở lên gắn kết với nhau”.
Điều đặc biệt ông cảm thấy chính là sự kiên cường, không ngại khó ngại khổ ở cái tuổi 19 đấy của ông. Ông chẳng sợ gì, chỉ một lòng một dạ vì đất nước, vì người dân, vì gia đình. Cho đến hiện tại ông vẫn luôn cảm thấy tuổi 19 ấy của ông có ý nghĩa thật to lớn. Có lẽ, đấy là quyết định đúng đắn nhất của ông, là niềm tự hào lớn nhất của cuộc đời ông.
Nếu có thể nhắn gửi một điều đến hệ thanh niên hôm nay, ông mong muốn: “ các cháu sau này hãy luôn sẵn sàng đi theo tiếng gọi của Tổ quốc khi cần thiết, giống như cha ông ta ngày trước. Phải sống làm sao để không phụ lòng cha ông ta ngày trước đã hi sinh trên chiến trường để giữ vững lại được nền hoà bình, độc lập dân tộc cho chúng ta được như ngày hôm nay. Hãy nhìn sự nỗ lực ấy mà phấn đấu học tập, lao động, đừng phụ lòng hi sinh của những người hùng đã ngã xuống giành lại được cuộc sống yên bình cho chúng ta”.
Theo ông, “ngọn lửa thanh niên” nên được giữ gìn trong thời bình này đó là “sự trung thực. Vì có tình trung thực mới tạo nên được sự đoàn kết, mới có thể cùng nhau chung tay đưa đất nước ngày càng hoà bình và phát triển thịnh vượng hơn”
Buổi gặp mặt bác kết thúc, nhưng câu chuyện của ông Phạm Xuân Thuỳ vẫn còn ngân mãi trong lòng em như một khúc trầm của lịch sử. Những năm tháng bác đã đi qua không chỉ là ký ức của riêng một con người, mà là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của cả một thế hệ. Giữa cuộc sống yên bình hôm nay, chúng em càng hiểu rằng: hòa bình không phải điều tự nhiên có được, mà được đánh đổi bằng tuổi xuân, mồ hôi và máu xương của những người lính năm xưa. Và chính từ những miền ký ức ấy, trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết: sống xứng đáng, sống biết ơn và không bao giờ quên.



