Cựu chiến binh Phan Trọng Nghĩa – Từ thương tật 68% đến trang trại gà
Trần Ngọc Diễm
Có những người sau khi rời quân ngũ trở về với đời thường đã phải đối diện với một cuộc sống hoàn toàn khác. Không còn những ngày tháng trong đơn vị, không còn tiếng gọi của nhiệm vụ, nhưng trên cơ thể vẫn còn những thương tích của chiến tranh. Với cựu chiến binh Phan Trọng Nghĩa ở khu Vạn Thắng, xã Đồng Lương, tỉnh Phú Thọ, cuộc sống sau quân ngũ bắt đầu bằng một hoàn cảnh khó khăn và một câu hỏi rất giản dị: Làm thế nào để tự mình vươn lên?
Ông Phan Trọng Nghĩa sinh năm 1963. Năm 1984, khi tuổi đời còn trẻ, ông nhập ngũ và tham gia làm nhiệm vụ quốc tế tại mặt trận 379 ở Lào. Những năm tháng quân ngũ đã để lại trong ông nhiều dấu ấn sâu sắc.
Đến năm 1991, ông xuất ngũ trở về địa phương với thương tật 68%. Người lính năm nào trở về quê hương với sức khỏe không còn nguyên vẹn. Trong khi đó, cuộc sống gia đình còn nhiều khó khăn.
Đối với một người trẻ, thương tật như vậy có thể trở thành trở ngại rất lớn trên con đường lập nghiệp. Nhưng Phan Trọng Nghĩa không muốn cuộc đời mình chỉ được xác định bởi những mất mát mà chiến tranh để lại. Ông nhớ lời dạy quen thuộc: “Thương binh tàn nhưng không phế.” Và ông bắt đầu tìm cách làm kinh tế.
Những lần thử sức đầu tiên
Sau khi xuất ngũ, ông Nghĩa đã thử nhiều mô hình làm ăn khác nhau. Nhưng không phải mô hình nào cũng thành công. Có những lần đầu tư nhưng hiệu quả thấp. Có những lúc công việc không thuận lợi. Với một người mang thương tật 68%, việc lao động và phát triển kinh tế vốn đã khó, thất bại lại càng dễ khiến người ta nản lòng. Nhưng ông Nghĩa vẫn tiếp tục tìm hướng đi. Ông hiểu rằng nếu chỉ trông chờ vào những gì sẵn có thì rất khó thay đổi cuộc sống. Muốn làm kinh tế phải có kiến thức, kỹ thuật, vốn và đặc biệt là quyết tâm. Sau nhiều lần thử nghiệm, ông quyết định tập trung vào chăn nuôi gà lấy trứng. Đây là một quyết định không đơn giản. Chăn nuôi quy mô lớn đòi hỏi vốn đầu tư, chuồng trại, con giống, thức ăn và kỹ thuật phòng chống dịch bệnh. Chỉ cần một đợt dịch xảy ra cũng có thể gây thiệt hại lớn. Nhưng ông Nghĩa vẫn mạnh dạn vay vốn từ người thân và các nguồn khác để đầu tư. Ông bắt đầu từ việc xây dựng chuồng nuôi, tìm hiểu giống gà phù hợp và học hỏi kinh nghiệm.
Không biết thì học
Một trong những điểm đáng quý nhất trong câu chuyện của ông Phan Trọng Nghĩa là ông không coi thương tật hay tuổi tác là lý do để ngừng học hỏi. Những năm đầu chăn nuôi không thuận lợi. Đàn gà gặp vấn đề về dịch bệnh. Nếu không có kinh nghiệm, người chăn nuôi rất dễ thất bại. Nhưng thay vì bỏ cuộc, ông tìm đến các trang trại chăn nuôi lớn để học hỏi kinh nghiệm. Ông tìm hiểu cách chăm sóc đàn gà, phòng bệnh và xử lý những vấn đề phát sinh. Mỗi lần gặp khó khăn lại là một lần ông tích lũy thêm kinh nghiệm. Dần dần, kỹ thuật chăn nuôi của ông được nâng lên. Mô hình bắt đầu ổn định. Từ những bước đi ban đầu còn nhiều khó khăn, trang trại gà của gia đình ông từng bước phát triển.
Đến thời điểm được chính quyền địa phương giới thiệu, trang trại có quy mô hơn 700m² chuồng nuôi. Mỗi năm gia đình ông xuất bán khoảng 180.000 quả trứng, lợi nhuận hơn 250 triệu đồng/năm.
Đó là một kết quả đáng ghi nhận đối với một người trở về từ quân ngũ với thương tật 68%.
Thành công không đến từ may mắn
Nếu chỉ nhìn vào con số 250 triệu đồng mỗi năm, người ta có thể nghĩ đây là câu chuyện về làm giàu. Nhưng điều đáng kể hơn lại nằm ở con đường ông đã đi qua. Ông Nghĩa không bắt đầu với điều kiện thuận lợi. Ông không có một mô hình kinh doanh hoàn chỉnh ngay từ đầu. Ông cũng không phải người có sẵn nhiều kinh nghiệm chăn nuôi. Điều ông có là ý chí của một người lính.
Ông từng bước tìm vốn, học kỹ thuật, thử nghiệm, thất bại rồi điều chỉnh. Đó cũng chính là cách một người lính đối diện với khó khăn: không né tránh, không đầu hàng mà tìm cách giải quyết. Ông từng chia sẻ rằng làm kinh tế trước hết phải có quyết tâm, có mô hình, có kỹ thuật và có nguồn vốn. Đã là người lính Bộ đội Cụ Hồ thì phải noi gương ý chí, ý thức để làm ăn, phát triển.
Không giữ kinh nghiệm cho riêng mình
Một điều đẹp hơn nữa trong câu chuyện của Phan Trọng Nghĩa là khi đã có kết quả, ông không giữ kinh nghiệm cho riêng mình.
Hằng năm, ông tích cực tham gia các buổi giao lưu, sinh hoạt và chia sẻ kiến thức chăn nuôi với hội viên cựu chiến binh trong xã.
Ông hỗ trợ con giống cho một số hộ để cùng phát triển kinh tế.
Đó chính là tinh thần “đồng đội” trong thời bình.
Ngày trước, người lính cùng nhau vượt qua gian khổ nơi chiến trường.
Ngày nay, những cựu chiến binh lại cùng nhau tìm cách vượt qua khó khăn trong cuộc sống.
Người biết kỹ thuật chia sẻ kỹ thuật.
Người có kinh nghiệm chia sẻ kinh nghiệm.
Người có điều kiện hỗ trợ người còn khó khăn.
Tinh thần đồng đội vì thế không mất đi khi người lính rời quân ngũ.
Nó chỉ chuyển sang một hình thức khác.
Từ người thương binh đến tấm gương làm kinh tế
Câu chuyện của ông Phan Trọng Nghĩa cho thấy một điều rất rõ: thương tật có thể làm thay đổi sức khỏe của một con người nhưng không nhất thiết làm mất đi ý chí của họ.
Sau chiến tranh, ông phải sống cùng thương tật 68%.
Nhưng thay vì chỉ nhìn vào những gì mình mất đi, ông tập trung vào những gì mình còn có thể làm.
Ông còn đôi tay.
Còn trí tuệ.
Còn kinh nghiệm.
Còn gia đình.
Và quan trọng nhất là còn ý chí.
Từ đó, ông gây dựng trang trại.
Không chỉ tạo thu nhập cho gia đình, ông còn chia sẻ kinh nghiệm với những người xung quanh.
Bài học dành cho thế hệ trẻ
Câu chuyện của Phan Trọng Nghĩa có thể gửi đến học sinh hôm nay nhiều bài học.
Thứ nhất, khó khăn không phải dấu chấm hết.
Một người thương tật 68% vẫn có thể học hỏi và xây dựng được mô hình kinh tế hiệu quả.
Thứ hai, muốn thành công phải biết học.
Ông Nghĩa không ngại tìm đến những trang trại lớn để học hỏi.
Thứ ba, thất bại không đáng sợ bằng bỏ cuộc.
Những năm đầu chăn nuôi không thuận lợi nhưng ông tiếp tục tìm cách khắc phục.
Thứ tư, thành công càng có ý nghĩa khi biết chia sẻ.
Ông không chỉ làm kinh tế cho gia đình mà còn hỗ trợ những hội viên khác.
Người lính năm xưa trong cuộc sống hôm nay
Chiến tranh đã lùi xa.
Nhưng phẩm chất của người lính vẫn có thể được nhìn thấy trong cuộc sống hằng ngày.



