Cựu chiến binh

CỰU CHIẾN BINH PHAN VĂN DŨNG

Vĩnh Long25/12/2025Nguyễn Hiền Phong (xã Đoàn Song Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phan Văn Dũng sinh năm 1957 lớn lên cùng tiếng máy tuốt lúa, mùi rơm phơi và những câu chuyện của cha anh về một thời đạn bom. Tuổi thơ của Dũng không có nhiều trò chơi, chỉ có việc đồng áng và những buổi tối học bài dưới ngọn đèn dầu leo lét. Nhưng cũng chính trong gian khó ấy, ý chí chịu thương chịu khó và tinh thần trách nhiệm sớm hình thành nơi cậu thiếu niên gầy gò nhưng rắn rỏi.

Những năm cuối thập niên 1980, đất nước vừa trải qua chiến tranh, đời sống còn muôn phần chật vật. Khi nhiều thanh niên còn lưỡng lự giữa ruộng đồng và phố thị, Phan Văn Dũng đã chọn con đường khó hơn xung phong nhập ngũ.

Ngày đầu bước vào doanh trại, Dũng bối rối trước kỷ luật thép, những bước điều lệnh nghiêm ngặt và cường độ huấn luyện khắc nghiệt. Đôi bàn tay quen cầm cuốc bỗng phải cầm súng, đôi chân quen lội ruộng giờ băng qua thao trường cát nóng. Nhưng chỉ ít lâu, bằng tinh thần kiên trì, Dũng nhanh chóng trở thành chiến sĩ vững vàng.Trong những năm thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc và giữ gìn an ninh biên giới, Dũng cùng đồng đội nhiều lần đối diện hiểm nguy: đêm phục kích, ngày tuần tra; lúc trèo đèo, lúc băng rừng, có khi đối mặt với bệnh tật, sốt rét, thiếu thuốc men. Đã có những lần, sau chuyến hành quân dài, cả đơn vị chỉ có một nồi cháo loãng chia nhau.

Nhưng điều đáng quý nhất là tình đồng chí – đồng đội. Khi người này bệnh, người kia nhường phần thuốc; khi ba lô ai rách, cả tiểu đội cùng vá; đêm đông rét mướt, chăn mỏng cũng san sẻ cho nhau. Chính tình đồng đội ấy đã giúp Phan Văn Dũng bước qua nhiều thời khắc gian nan, luôn giữ trọn phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”.

Hoàn thành nghĩa vụ, Phan Văn Dũng trở lại quê hương với ba lô cũ, vài kỷ vật đơn sơ và một kho trải nghiệm đời lính. Đất nước đang bước vào công cuộc đổi mới; quê nhà còn lắm khó khăn. Không chờ đợi, anh bắt tay gây dựng lại cuộc sống: khai hoang đất bỏ hoang, học hỏi kỹ thuật trồng trọt – chăn nuôi, rồi mạnh dạn áp dụng mô hình mới.

Những ngày đầu, thất bại đến liên tiếp: lúa mất mùa, heo bệnh, nợ nần chồng chất. Nhưng người lính năm xưa không lùi bước. Anh tìm hiểu thêm qua sách, qua cán bộ khuyến nông, kiên trì làm – rút kinh nghiệm rồi làm lại. Nhờ chịu khó, dần dần kinh tế gia đình ổn định, con cái được đến trường đầy đủ.

Tấm gương của anh trở thành động lực cho nhiều người vượt khó vươn lên. Nhiều năm liền, anh được ghi nhận là hội viên cựu chiến binh gương mẫu, gia đình văn hóa, nông dân sản xuất – kinh doanh giỏi.

Giờ đây, khi mái tóc đã điểm bạc, mỗi lần nhìn lại chặng đường đã qua, Phan Văn Dũng không kể công, chỉ lặng lẽ mỉm cười. Với anh, tự hào lớn nhất không phải huân chương hay thành tích, mà là đã sống trọn nghĩa tình — với Tổ quốc, với đồng đội, với quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn