CỰU CHIẾN BINH PHAN VĂN HOÀNG
Phan Văn Hoàng sinh năm 1965 lớn lên trong ngôi nhà mái lá đơn sơ, bên mảnh vườn nhỏ và ruộng lúa nghèo. Tuổi thơ của ông gắn với những buổi theo cha ra đồng, phụ mẹ mót lúa, chăn bò vừa làm vừa nghe những câu chuyện về những người lính đã hy sinh vì Tổ quốc.
Bước sang tuổi thanh niên, khi địa phương có lệnh gọi nhập ngũ, Phan Văn Hoàng viết đơn tình nguyện.
Ngày tiễn chân, con đường làng rộn ràng tiếng trống, tiếng dặn dò. Mẹ ông nhét vội vào ba lô mấy gói muối mè, vài củ khoai khô; cha chỉ nói khẽ mà dứt khoát:
“Làm lính phải vững vàng — hoàn thành nhiệm vụ, giữ trọn danh dự gia đình.”
Chiếc xe khởi hành. Quê hương lùi lại phía sau, trước mắt chàng trai trẻ là hành trình đầy thử thách, cũng là hành trình trưởng thành.
Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng dấu tích bom mìn, tàn quân, những nhiệm vụ bảo vệ an ninh, trật tự vẫn tiềm ẩn vô vàn nguy hiểm.Có những đêm, cả tổ chốt giữa rừng, áo quần ướt lạnh, chỉ có ánh đèn nhỏ và tiếng côn trùng. Nhiều lúc sự sống và cái chết chỉ cách nhau vài bước chân.
Một lần trong khi làm nhiệm vụ, đồng đội bị thương do mìn nổ. Không kịp do dự, Phan Văn Hoàng lao tới kéo bạn ra khỏi khu vực nguy hiểm, băng bó tạm, rồi cõng suốt quãng đường rừng về trạm quân y. Khi được hỏi vì sao dám liều như vậy, ông chỉ cười hiền:
“Đồng đội với nhau — không ai được phép bỏ lại.”
Khoảnh khắc ấy trở thành dấu mốc khắc sâu trong ký ức đời lính.
Hoàn thành nhiệm vụ, Phan Văn Hoàng trở lại quê hương.
Ông không mang theo của cải, chỉ có chiếc ba lô cũ, vài kỷ vật và những ký ức không thể quên.



