Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Phan Văn Hồng

Ở xã Đồng Kỳ, giữa những con đường làng nay đã khang trang, người ta vẫn thường nhắc đến ông Phan Văn Hồng – một cựu chiến binh với cuộc đời gắn liền cùng những năm tháng “thời hoa lửa”. Ông không phải là người hay kể chuyện, nhưng mỗi khi nhắc đến quá khứ, ánh mắt ông lại ánh lên những ký ức vừa dữ dội, vừa sâu lắng.

Bắc Ninh20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở xã Đồng Kỳ, giữa những con đường làng nay đã khang trang, người ta vẫn thường nhắc đến ông Phan Văn Hồng – một cựu chiến binh với cuộc đời gắn liền cùng những năm tháng “thời hoa lửa”. Ông không phải là người hay kể chuyện, nhưng mỗi khi nhắc đến quá khứ, ánh mắt ông lại ánh lên những ký ức vừa dữ dội, vừa sâu lắng.

Ông Hồng sinh ra trong một gia đình nông dân. Tuổi thơ của ông gắn liền với đồng ruộng, với những mùa cấy gặt vất vả. Khi chiến tranh lan rộng, như bao thanh niên khác, ông sớm mang trong mình khát vọng được góp sức bảo vệ quê hương.

Năm hai mươi tuổi, ông viết đơn nhập ngũ. Ngày lên đường, cả làng tiễn đưa trong không khí vừa tự hào, vừa nghẹn ngào. Mẹ ông không nói nhiều, chỉ lặng lẽ chuẩn bị cho con một gói cơm nắm. Ông nhớ mãi cảm giác lúc bước đi – phía trước là chiến trường, phía sau là quê nhà.

Những ngày đầu trong quân đội là quãng thời gian rèn luyện khắc nghiệt. Ông phải làm quen với kỷ luật, với hành quân dài ngày, với những bài tập gian khổ. Nhưng chính trong môi trường ấy, ông học được ý chí và tinh thần đồng đội.

Khi vào chiến trường, ông mới thực sự hiểu hết sự tàn khốc của chiến tranh. Bom đạn dội xuống không ngừng, rừng núi tan hoang. Có những đêm, cả đơn vị phải nằm im lặng giữa rừng sâu, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể bị phát hiện.

Ông từng tham gia nhiều trận đánh ác liệt. Có lần, đơn vị của ông phải chiến đấu trong điều kiện thiếu thốn đủ bề – từ lương thực đến thuốc men. Mỗi người chỉ có một ít gạo rang để cầm hơi. Nhưng không ai bỏ cuộc.

Điều ông nhớ nhất không phải là những trận đánh, mà là tình đồng đội. Những người lính đến từ nhiều vùng quê khác nhau, nhưng coi nhau như anh em ruột thịt. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng miếng ăn, cùng nhau vượt qua ranh giới mong manh giữa sống và chết.

Trong một trận chiến, ông chứng kiến người đồng đội thân thiết hy sinh ngay bên cạnh. Người ấy trước đó còn nói cười, còn kể về ước mơ sau chiến tranh. Sự mất mát ấy khiến ông lặng đi rất lâu. “Chiến tranh là vậy,” ông nói, “không ai biết ngày mai sẽ ra sao.”

Ông cũng từng bị thương trong khi làm nhiệm vụ. Những ngày nằm lại tuyến sau điều trị, ông luôn nghĩ đến đơn vị, đến đồng đội đang tiếp tục chiến đấu. Khi hồi phục, ông xin trở lại chiến trường, tiếp tục nhiệm vụ của mình.

Ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương. Đồng Kỳ lúc ấy vẫn còn nhiều khó khăn. Ông bắt đầu lại từ đầu, lao động, dựng nhà, xây dựng gia đình. Cuộc sống thời bình tuy vất vả, nhưng không còn tiếng bom đạn – đó đã là điều quý giá nhất.

Những năm tháng trôi qua, vết thương chiến tranh vẫn còn để lại dấu ấn trên cơ thể ông. Nhưng điều đọng lại sâu sắc hơn là ký ức. Ông ít khi kể, nhưng không bao giờ quên.

Giờ đây, khi tuổi đã cao, ông sống bình dị giữa quê hương đổi mới. Mỗi lần nhìn thấy con cháu lớn lên trong hòa bình, ông lại thấy lòng nhẹ nhõm. Ông thường nhắc:
“Phải biết trân trọng những gì mình đang có. Vì đã có rất nhiều người không trở về.”

“Thời hoa lửa” với ông Phan Văn Hồng không chỉ là một giai đoạn lịch sử, mà là cả một phần đời – nơi có lý tưởng, có hy sinh, có mất mát và cũng có niềm tự hào.

Ngọn lửa của thời ấy giờ đã lùi vào quá khứ, nhưng vẫn cháy âm ỉ trong trái tim người lính già – như một lời nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay là kết quả của biết bao gian khổ, và là điều cần được gìn giữ mãi mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn