Cựu chiến binh

Cựu chiến binh tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước

Bài viết ghi lại câu chuyện của một cựu chiến binh tại địa phương – người đã trực tiếp tham gia chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Qua đó tái hiện tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ trẻ Việt Nam trong những năm tháng “hoa lửa”, đồng thời rút ra bài học ý nghĩa cho sinh viên hôm nay.

Hải Phòng13/08/2026Liên chi Đoàn khoa Cơ khí (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng những ký ức về một thời bom đạn vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí của những người từng đi qua. Với thế hệ sinh viên hôm nay, chúng tôi sinh ra và lớn lên trong hòa bình, chỉ biết chiến tranh qua sách giáo khoa, phim tài liệu hay những trang sử hào hùng của dân tộc. Thế nhưng, khi được trực tiếp trò chuyện với một nhân chứng lịch sử – ông Trần Văn Minh, một cựu chiến binh tại địa phương – tôi mới thực sự cảm nhận rõ nét thế nào là “thời hoa lửa”.

Ông Minh sinh năm 1948 trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng đồng và những năm tháng đất nước còn chia cắt. Năm 1967, khi vừa tròn mười chín tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông đã tình nguyện viết đơn xin nhập ngũ. Ông kể rằng ngày lên đường, mẹ ông chỉ lặng lẽ chuẩn bị cho con trai một túi gạo rang và dặn dò: “Đi vì nước con nhé, đừng lo cho mẹ.” Câu nói giản dị ấy đã theo ông suốt những năm tháng chiến trường.

Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công vào chiến trường miền Nam. Công việc của ông là tham gia chiến đấu và vận chuyển lương thực, đạn dược cho đơn vị. Những cung đường hành quân xuyên rừng sâu, vượt suối, băng qua những vùng bị bom cày đạn xới đã trở thành ký ức không thể nào quên.

Ông kể rằng cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Bộ đội thường xuyên thiếu thốn lương thực, nước uống và thuốc men. Sốt rét rừng là nỗi ám ảnh thường trực. Có những ngày hành quân liên tục, đôi chân phồng rộp nhưng không ai được phép dừng lại. Bom đạn kẻ thù trút xuống bất cứ lúc nào, khiến mỗi bước đi đều tiềm ẩn nguy hiểm.

Có lần, đơn vị của ông đang trú quân thì bị máy bay địch phát hiện và ném bom. Sau trận bom, nhiều đồng đội của ông đã hy sinh. Khi nhắc lại khoảnh khắc ấy, giọng ông chùng xuống. Ông nói: “Đau lắm, nhưng không ai được phép gục ngã. Chúng tôi phải tiếp tục chiến đấu thay phần của những người đã nằm lại.” Chính tinh thần đồng đội và lý tưởng giải phóng dân tộc đã giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi.

Điều khiến tôi xúc động nhất là khi ông chia sẻ rằng, trong những lúc gian khổ nhất, họ vẫn động viên nhau bằng những bài hát cách mạng. Giữa rừng sâu, tiếng hát vang lên như tiếp thêm sức mạnh tinh thần. Ông bảo: “Chúng tôi tin chắc rằng đất nước nhất định sẽ thống nhất, nhân dân nhất định sẽ được sống trong hòa bình.”

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, cả đơn vị vỡ òa trong niềm vui. Những người lính trẻ năm nào ôm nhau khóc giữa rừng. Đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc, của tự hào sau bao năm gian khổ và hy sinh. Bao nhiêu mất mát cuối cùng cũng được đền đáp bằng nền độc lập, tự do cho dân tộc.

Sau khi hoàn thành nghĩa vụ, ông Minh trở về quê hương với thương tật còn in dấu trên cơ thể. Tuy nhiên, ông chưa bao giờ than vãn hay tiếc nuối. Ông tiếp tục lao động sản xuất, tham gia công tác địa phương và tích cực trong các hoạt động của Hội Cựu chiến binh. Ông thường xuyên tham gia nói chuyện truyền thống tại trường học, kể lại câu chuyện của mình để thế hệ trẻ hiểu hơn về giá trị của hòa bình.

Ông tâm sự: “Các cháu hôm nay may mắn lắm, không phải nghe tiếng bom, không phải xa gia đình từ khi còn rất trẻ. Vì vậy hãy sống sao cho xứng đáng.” Lời nhắn nhủ ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.

Là sinh viên Khoa Cơ khí, tôi nhận ra rằng trách nhiệm của mình không chỉ là học để có một công việc tốt, mà còn là học để đóng góp cho sự phát triển của đất nước. Nếu thế hệ cha anh đã hy sinh tuổi xuân nơi chiến trường, thì thế hệ chúng tôi phải cống hiến trí tuệ, sức trẻ trong thời bình.

“Thời hoa lửa” không chỉ là một giai đoạn lịch sử đầy bom đạn, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của lý tưởng sống cao đẹp. Hoa tượng trưng cho tuổi trẻ – tươi đẹp, đầy nhiệt huyết. Lửa tượng trưng cho thử thách, gian nan. Chính trong lửa đỏ của chiến tranh, vẻ đẹp của tuổi trẻ Việt Nam càng tỏa sáng rực rỡ.

Câu chuyện của ông Trần Văn Minh giúp tôi hiểu rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Đó là kết quả của biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của những người đi trước. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết trân trọng hiện tại, sống có mục tiêu, có trách nhiệm và không ngừng phấn đấu.

Tôi tin rằng những câu chuyện thời hoa lửa sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau. Và tôi tự hứa với bản thân sẽ sống, học tập và rèn luyện thật tốt, để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh – những con người đã viết nên trang sử hào hùng cho dân tộc Việt Nam.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn