Bài viết

Cựu chiến binh tham gia kháng chiến chống Mỹ

Bài viết ghi lại câu chuyện của bác Trần Văn Hòa – một cựu chiến binh từng tham gia vận chuyển hàng hóa trên tuyến đường Trường Sơn trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Qua những lời kể chân thực của bác, bài viết tái hiện lại những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ nhưng cũng rất hào hùng của thế hệ cha anh, đồng thời gửi gắm thông điệp về lòng biết ơn và trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay đối với sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Hà Nội13/08/2026Liên chi Đoàn khoa Cơ khí (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Những chuyến xe trong mưa bom”

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời bom đạn vẫn còn in sâu trong tâm trí của nhiều người lính năm xưa. Trong một lần được trò chuyện với bác Trần Văn Hòa – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ – tôi đã được nghe những câu chuyện chân thực và xúc động về những năm tháng chiến đấu gian khổ trên tuyến đường Trường Sơn lịch sử.

Bác Hòa năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Dù tuổi đã cao, nhưng trong dáng vẻ của bác vẫn toát lên sự rắn rỏi của một người lính từng trải qua chiến tranh. Khi nhắc đến những năm tháng trong quân ngũ, ánh mắt bác như sáng lên, xen lẫn giữa niềm tự hào và những ký ức khó quên.

Bác kể rằng mình nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Khi ấy, đất nước đang trong giai đoạn khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Là một thanh niên trẻ tuổi, bác cùng nhiều người bạn trong làng đã tình nguyện lên đường nhập ngũ với mong muốn góp sức bảo vệ Tổ quốc.

Bác chia sẻ:
“Ngày đó, ai cũng nghĩ đơn giản rằng Tổ quốc cần thì mình phải đi. Không ai sợ gian khổ, chỉ mong sớm đến ngày đất nước được hòa bình.”

Trong những năm tháng chiến đấu, nhiệm vụ chính của bác là tham gia vận chuyển hàng hóa và vũ khí trên tuyến đường Trường Sơn. Đây là một nhiệm vụ vô cùng quan trọng nhưng cũng rất nguy hiểm. Những chuyến xe chở hàng thường xuyên phải đi trong đêm để tránh máy bay địch. Đường rừng gập ghềnh, trơn trượt, nhiều đoạn bị bom cày xới khiến việc di chuyển trở nên vô cùng khó khăn.

Bác kể lại rằng có những ngày phải lái xe liên tục nhiều giờ liền trong điều kiện thiếu ánh sáng, chỉ dựa vào kinh nghiệm và sự quen thuộc với địa hình. Không ít lần, đoàn xe của bác bị máy bay địch phát hiện và ném bom dữ dội.

Một kỷ niệm mà bác nhớ mãi là lần đoàn xe của bác bị máy bay địch tập kích bất ngờ. Bom rơi liên tiếp, đất đá tung lên mù mịt. Trong lúc nguy cấp, bác và đồng đội phải nhanh chóng đưa xe vào vị trí trú ẩn. Sau trận bom, một số xe trong đoàn bị hư hỏng nặng, nhiều đồng đội bị thương.

Giọng bác chùng xuống khi nhắc lại ký ức ấy:
“Có những người vừa mới nói chuyện với mình trước đó, sau trận bom thì không còn nữa…”

Những mất mát ấy là điều mà bất kỳ người lính nào cũng phải đối mặt. Tuy nhiên, điều khiến tôi cảm phục nhất chính là tinh thần lạc quan và ý chí kiên cường của những người lính năm xưa. Dù đối mặt với muôn vàn khó khăn và nguy hiểm, họ vẫn luôn giữ vững niềm tin vào ngày chiến thắng.

Bác kể rằng trong những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, các chiến sĩ thường quây quần bên nhau, chia sẻ từng miếng lương khô, từng ngụm nước. Họ cùng hát những bài ca cách mạng để động viên tinh thần nhau. Những khoảnh khắc giản dị ấy đã giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi và tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.

Sau nhiều năm tham gia chiến đấu, bác Hòa may mắn được trở về quê hương khi đất nước hoàn toàn giải phóng. Dù mang trong mình những dấu tích của chiến tranh, bác vẫn tiếp tục lao động sản xuất, xây dựng cuộc sống mới và tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương.

Nghe câu chuyện của bác, tôi càng hiểu rằng hòa bình mà chúng ta đang có hôm nay là kết quả của biết bao sự hy sinh to lớn của thế hệ cha anh. Những năm tháng chiến tranh đã lấy đi tuổi trẻ của họ, nhưng đổi lại là độc lập, tự do cho dân tộc.

Là một sinh viên, tôi nhận ra rằng trách nhiệm của mình không chỉ là học tập tốt mà còn phải sống có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Thế hệ trẻ ngày nay tuy không phải cầm súng ra chiến trường, nhưng vẫn có một “mặt trận” khác – đó là học tập, nghiên cứu và sáng tạo để xây dựng đất nước ngày càng phát triển.

Kết thúc buổi trò chuyện, bác Hòa nhẹ nhàng nói với tôi một câu khiến tôi nhớ mãi:
“Chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ của thế hệ mình, giờ là lúc các cháu tiếp tục xây dựng đất nước.”

Câu nói giản dị ấy chứa đựng niềm tin và hy vọng mà thế hệ đi trước gửi gắm vào thế hệ trẻ hôm nay. Những câu chuyện như của bác Hòa không chỉ là ký ức về chiến tranh, mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và ý chí vượt qua khó khăn.

Chiến tranh đã qua đi, nhưng những “câu chuyện thời hoa lửa” sẽ mãi là nguồn cảm hứng và động lực để thế hệ trẻ tiếp tục phấn đấu. Và đối với tôi, cuộc trò chuyện với bác Hòa không chỉ là một bài học lịch sử, mà còn là một bài học về trách nhiệm, lòng biết ơn và niềm tự hào dân tộc.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn