Bài viết

Cựu chiến binh thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Ông kể chuyện hành trình đi học các lớp phổ thông của thế hệ các Ông cho các Cháu nghe nhé. Vào những tháng năm đó đất nước của chúng ta bị Đế quốc Mỹ xâm lược chia cắt thành 2 miền Nam, Bắc; Miền nam từ sông Bến Hải trở vào là thuộc địa của đế quốc Mỹ, Miền bắc từ bờ bắc sông Bến Hải trở ra đến địa đầu Móng cái. Lúc đó Miền bắc và cả dân tộc ta phải chiến đấu quyết liệt với quân xâm lược đế quốc Mỹ và bọn tay sai để giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Để ngăn chặn Bộ đội ta tiến vào Miền n

Quảng Trị02/07/2026Mai Anh2 lượt xem0 lượt chia sẻ

I. NỘI DUNG CÂU CHUYỆN.

Ông kể chuyện hành trình đi học các lớp phổ thông của thế hệ các Ông cho các Cháu nghe nhé. Vào những tháng năm đó đất nước của chúng ta bị Đế quốc Mỹ xâm lược chia cắt thành 2 miền Nam, Bắc; Miền nam từ sông Bến Hải trở vào là thuộc địa của đế quốc Mỹ, Miền bắc từ bờ bắc sông Bến Hải trở ra đến địa đầu Móng cái. Lúc đó Miền bắc và cả dân tộc ta phải chiến đấu quyết liệt với quân xâm lược đế quốc Mỹ và bọn tay sai để giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Để ngăn chặn Bộ đội ta tiến vào Miền nam may bay Mỹ đã bay lượn trên bầu trời cả ngày và đêm ném bom đánh phá miền Bắc gây ra chết chóc đau thương cho cả những người vô tội và cả học sinh của chúng ta nữa. Vì vậy Nhà trường không tập trung các lớp học một chỗ như bây giờ, mà chia ra thành từng lớp về ở các thôn để tránh máy bay ném bom đánh phá, lúc đó các Ông đi học ở dưới giao thông hào sâu ngập đầu người lớn để đến lớp, lớp học nằm dưới mặt đất, khi đi học trên đầu phải đội cái mũ rơm để khỏi bị mảnh bom và bom bi xuyên qua đầu, đang học khi có tiếng còi báo động thì học sinh và Thầy cô giáo cùng chạy vào dưới các hầm chữ A để ẩn nấp, khi về nhà thì học bài bằng đèn dầu dưới hầm và phải che kín cửa lại để không cho ánh sáng lọt ra ngoài nhằm tránh may bay địch phát hiện. Cuộc đời thế hệ của các Ông cơm ăn chưa bao giờ đủ no, áo quần không đủ mặc, chăn đắp không đủ ấm và học tập trong điều kiện cực khổ như thế, nhất là lúc may bay Mỹ ném bom, lúc trời mưa giao thông hào và lớp học bị ngập nước. Song các Ông các Bà thời kỳ ấy ai cũng phấn đấu để học tập thật tốt từ lớp mầm non đến hết Phổ thông Trung học, một số Ông Bà được đi học Đại học, Cao đẵng, nhưng đại đa số là vào quân đội, đi Thanh niên xung phong để phục vụ chiến đấu. Đó là thời niên thiếu của Ông một thời niên thiếu đã chứng kiến cảnh nước mất, nhà tan đất nước chia cắt bị Đế quốc Mỹ xâm lược.

Đến ngày 30/4/1975 thì Miền nam hoàn toàn được giải phóng, đất nước được thống nhất, non sông liền một dãi, nhưng ngay sau đó chúng ta lại phải đương đầu với cuộc chiến tranh tại biên giới Tây nam do bọn diệt chũng Pôn phốt, Iêng xa Ri Khơ Me đỏ gây nên và chiến tranh ở biên giới phía Bắc do bọn bành trướng Bắc Kinh xâm lược, Việt Nam ta một đất nước nhỏ bé nhưng lại bị kẻ thù luôn luôn nhòm ngó xâm lược. Ông sẽ kể lí do vì sao Ông lại vào quân đội mà không tiếp tục học tập để đi học các trường Đại học nhé. Thời điểm đó Ông đang học dỡ lớp 9/10 phổ thông như lợp 11 bây giờ, lẽ ra Ông phả được học hết phổ thông rồi thi vào Đại học nhưng mà buộc Ông phải xếp sách bút lai để lên đường nhập ngũ bảo vệ Tổ quốc. Ngày 17/02/1979, vào khoảng 4 giờ sáng bọn bành trướng Trung Quốc đã sử dụng 60 vạn quân ồ ạt tấn công vào 6 tỉnh biên giới phía bắc nước ta chúng bắn, giết đồng bào ta rất giã man, đi đến đâu là chúng giết sạch, đốt sạch, cướp sạch đến đó, chúng mang lợn gà, trâu bò, của cải của nhân dân ta về nước chúng. Chúng tuyên bố sáng ăn cơm Lạng Sơn, trưa ăn cơm Hà Nội và tối ăn cơm tại Sài Gòn, ý đồ của chúng là đánh nhanh, thắng nhanh như vậy, nhưng chúng không ngờ lại bị Bộ đội và Nhân dân ta đánh chặn lại nên chúng không thực hiện được âm mưu ban đầu đã vạch ra. Trước tội ác tày trời của kẻ thù xâm lược để giữ vững non sông gấm vóc của Tổ quốc ta Chủ tịch nước Tôn Đức Thắng đã phát lệnh Tổng động viên để kêu gọi toàn dân đứng lên kháng chiến chống giặc ngoại xâm, với lòng căm thù giặc và lòng yêu nước sâu sắc Ông và một số bạn của Ông đã lấy kim đâm vào 10 đầu ngón tay nặn máu ra đĩa để viết đơn tình nguyện xin được lên đường nhập ngũ để chiến đấu chống quân Trung Quốc xâm lược nên mới phải tạm thời gập lại trang sách của mình đang học dỡ và chia tay các bạn để lên đường tòng quân cứu nước. Khi vào Quân đội Ông chỉ nặng đạt 43 kg thôi, nhưng được huấn luyện, rèn luyện ông đã trưởng thành và đã biết bắn súng, biết hành quân mang vác nặng trên 30 kg vượt qua nhũng ngọn núi cao hàng trăm mét trên con đường mòn hiểm trở, vách đá cheo leo, nguy hiểm luôn cận kề với cái chết nhưng Ông đã phấn đấu luôn luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao, trong đó có nhiệm vụ trực tiếp cầm súng đánh quân Trung Quốc xâm lược và được cấp trên tặng nhiều Bằng, Giấy khen và huân huy chương các loại.

Về phía quân Trung Quốc nó vừa đông vừa có vũ khí hiện đại hơn chúng ta đặc biệt là pháo binh địch dày đặc, nó đã bắn pháo trên các tỉnh biên giới nước ta, bắn vào làng mạc, trận địa chiến đấu của Bộ đội ta rất nhiều và rất dài ngày, mỗi lần địch bắn pháo ví như là một trận mưa gang dội xuống đất nước ta. Tại Vị Xuyên Hà Tuyên lúc bây giờ có những ngọn núi Bộ đội ta xây dựng trận địa, chốt chiến đấu trên núi đá vôi đã bị pháo binh địch bắn cả ngày cả đêm làm cho đá vôi tan chảy và dần thấp xuống nên gọi là Lò vôi Thế kỷ bột vôi trắng xoá nhưng Bộ đội của ta vẫn bám đá đánh giặc nên có câu nói nổi tiếng ca ngợi sự hy sinh dũng cảm cua Bộ đội ta đó là “Sống bám đá đánh giặc, chết hoá đá, trở thành bất tử” và cuộc xâm lược của quân bành trướng Bắc kinh với đất nước ta không chỉ một vai tháng mà kéo dài hơn 10 năm đó các cháu ạ đó là từ tháng 02 năm 1979 đến tháng 11/1988 mới kết thúc bọn chúng mới rút quân về bên kia biên giới các cháu nha.

Chiến tranh khốc liệt là như vây mà Bộ đội và nhân dân ta chiến thắng tất cả các kẻ thù xâm lược các cháu có biết vì sao không nào? Vì dân tộc ta là một dân tộc anh hùng, con người Việt Nam ta là con người anh hùng có lòng nồng nàn yêu nước thương nòi và cuộc chiến tranh của quân thù là cuộc chiến tranh phi nghĩa vì nó đi xâm lược nước ta, còn chúng ta đánh lại chúng là chúng ta bảo vệ non sông bờ cõi của Tổ quốc ta nên ta là chính nghĩa và chúng ta đã chiến thắng mọi kẻ thù xâm lược. Tuy chiến thắng lẫy lừng nhưng Ông cha ta trong các cuộc chiến tranh chống thực dân Pháp, phát xít Nhật, đế quốc Mỹ và bọn bán nước, các cuộc chiến tranh tại biên giới Tây nam, biên giới phía bắc do bọn Pôn Pốt Iêng xa Ri và bọn Bành trướng Bắc Kinh gây ra đã hy sinh vô vàn xương máu, hiện nay vẫn còn có những anh hùng liệt sỹ của chúng ta vẫn còn nằm lại đâu đó trên các chiến trường từ Bắc vào Nam và trên đất bạn Lào, Căm Pu Chia của các thế hệ Ông cha ta, Ông là người may mắn còn sống sót để về với gia đinh nếu không Ông cũng đã hy sinh trên chiến trường để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc giành lại độc lập tự do cho dân tộc ta như Bác Hồ đã nói một lời nói bất hủ “Không có gì quý hơn độc lập tự do” để có được sự bình yên cho các cháu được học tập như ngày hôm nay là biết bao xương máu của cha ông mình đã nằm lại trên chiến trường đó các cháu a. Nên các cháu phải biết trân quý và phải học tập thật tốt, biết vâng lời cha mẹ và thầy cô, các cháu nhé.

Học sinh hỏi: Kính thưa Ông trong những năm tháng ấy điều gì khiến ông nhớ nhất ạ.

Điều khiến ông nhớ nhất Ông kể cho các cháu nghe một câu chuyện trong qua trình chiến đấu như thế này nhé. Ngày ấy Ông đang chiến đấu ở tại mặt trận Vị Xuyên Hà Tuyên vào khoảng thời gian ngày 18, 19 tháng 9 năm 1988 tại điểm cao 673 ở trên đó suốt năm sương mù bao phủ, Ông bị sốt rét nặng (sốt ác tính) đơn vị đã cho 6 chiến sĩ khênh ông xuống dưới chân núi để điều trị, cáng Ông đi trên đường rất dốc cứ đi xuông, xuống xuông chặng đường đó dài khoảng 8 km khi đi xuông lưng chừng núi có một con thác chảy, thác này trong suốt thời gian Bộ đội ta chuyển Thương binh, Liệt sỹ ra phía sau đều dừng chân ở đây để uống nước và rữa vết thương, rữa thi thể của các Liệt sỹ. Khi Bộ đội khiêng ông xuống đấy cũng vậy họ dùng chân ở suối thác này khi họ đặt Ông xuống đất thì họ oà lên khóc vì tưởng Ông đã chết vì Ông ốm rất nặng nhưng thực tế Ông chưa chết và Ông đã nói với đồng đội của mình rằng các đồng chí thương anh thì gắng đưa anh nhanh về trạm quân y ở dưới nui (Hang làng Pinh) để điều trị và khi xuống tới trạm quân y tiếp nhận thì họ cũng oà khóc tưởng rằng Ông đã chết nhưng Ông vẫn chưa chết còn nghe được tiếng khóc của đồng đội, vì những ngày huấn luyện ở đồng bằng các Ông sống với nhau rất tình cảm nên mọi người đều khóc về Ông và ngay sau đó họ chuyển Ông ra Bệnh viện 296 của Quân khu 2 tại Hà Giang điều trị hơn 20 ngày mới cắt sốt khỏi bệnh nhưng Ông vẫn còn rất yếu, nhưng vì nhớ đồng chí, đồng đội Ông muốn quay ngay về trận địa để cùng tham gia chiến đấu. Về đơn vị là phải leo ngược dốc núi chùng 8 km, khi leo được khoảng 10 mét thì Ông không đủ sức leo nữa đành quay lại trạm quân y và điện thoại lên đơn vị sau đó đơn vị cho 3 chíến sỹ xuống đưa Ông lên và ngay ngày hôm sau thì cuộc chiến lại diễn ra tuy yếu nhưng Ông vẫn phải cố gắng chỉ huy Đại đội đánh địch và đã chiến thắng các cháu ạ! Ông thấy rằng ai qua chiến đấu mới hiểu hét tình đồng chí, đồng đội nếu như một tổ 3 người mà 1 người hy sinh thì 2 người còn lại như thiếu đi một cánh tay và sẽ hở ra một vị trị mà quân địch có thể lợi dụng để tiêu diệt chúng ta, vậy nên quá trình chiến đấu phải hổ trợ cho nhau, chia lữa cho nhau, bảo vệ lẫn nhau và khéo lừa dụ địch thì chúng ta mới có thể chiến thắng quân thù được các cháu ạ.

Học sinh hỏi: Thưa Ông điều gì đã khiến cho Ông vượt qua được những khó khăn gian khổ đó ạ.

Sỡ dĩ Ông và đồng đội của mình có được nghị lực để vượt qua những gian khổ ác liệt đó chính là xuất phát từ lòng yêu nước nồng nàn, lòng căm thù giặc sâu sắc, quá trình rèn luyện bền bỉ, dẻo dai từ đơn giản đến phức tạp, từ thấp đến cao của mình đã tạo ra nghị lực đó. Mặt khác thời niên thiếu Ông đã từng chứng kiến và sống trong cảnh nước mất nhà tan, non sông bờ cõi bị chia cắt, bom rơi đạn nổ và cảnh chết chóc đau thương, từ đó đã hun đúc cho Ông và đồng đội của mình lòng căm thù giặc, bản lĩnh, sự hy sinh gian khổ để vượt qua khó khăn trong chiến đấu, chiến thắng kẻ thù. Các cháu nghỉ rằng nếu bình thường chúng ta không thể mang nỗi trên 30 kg súng đạn, lương thực thực phẩm vượt qua những ngọn đồi cao hàng trăm mét, trên con đường dóc đá cheo leo vào ban đêm không được sử dụng đèn chiếu sáng, nhưng trong hoàn cảnh hành quân đi chiến đấu vì lòng căm thù giặc và nghị lực được tôi luyện nên các Ông và đồng đội đã vượt lên khó khăn để vượt qua mà chiến thắng quân thù đó các cháu ạ.

Học sinh hỏi: Thưa Ông Ông có muốn nhắn gửi các cháu điều gì không ạ!

Lúc nãy Ông nói là Ông rất vui vì nhìn thấy các cháu được học tập dưới mái trường XHCN nghĩa rất đàng hoàng, sự đàng hoàng ấy đã được đánh đổi biết bao rất nhiều rất, rất nhiều xương máu của các thế hệ ông cha chúng ta ngày xưa mới có được như ngày hôm nay, vậy nên điều nhắn gửi với thế hệ các cháu hôm nay là các cháu phải biết ơn các thế hệ ông cha chúng ta, phải trân quý giá trị của độc lập tự do, biến lòng biết ơn đó bằng hành động cụ thể, thiết thực đó là biết vâng lời cha mẹ, vâng lời thầy cô giáo, biết đoàn kết thương yêu giúp đỡ bạn bè cùng học tập tiến bộ. Các cháu sẽ là rường cột, là tương lai của đất nước mai sau, vì vậy các cháu phải biết quý trọng thời gian để học tập trang bị cho mình một kiến thức khoa học đáng kể để sau này trở thành người có ích cho xã hội để xây dựng quê hương đất nước ta ngày càng giàu đẹp, văn minh hơn. Lúc mới vào lớp Ông có hỏi các chau đại đa số các chau có nguyện vọng trở thành anh Bộ đội, dù là Bộ đội hay là giáo viên, Bác sỹ hay là cán bộ công chức viên chức nhà nước các cháu phải có trình độ văn hoá giỏi mới thi vào học được mới trở thành mong ước của mình được, đó là sự cảm ơn có ý nghĩa sâu sắc, tình cảm nhất đối với các thế hệ cha ông đã chiến đấu hy sinh cho các cháu hôm nay và đó cũng là lời nhắn gửi duy nhất của ông đối với thế hệ các cháu hôm nay các cháu ghi nhớ nhé. Ông chúc các cháu khoẻ, phấn đáu học tập tốt để cuối năm các cháu đều là học sinh giỏi các cháu nhé. Ông chào các cháu.

II. BÀI HỌC RÚT RA/THÔNG ĐIỆP CỦA ĐỘI VIÊN-NHI ĐỒNG

Qua câu chuyện đầy xúc động của Ông, chúng em hiểu rằng để có được cuộc sống hòa bình, được học tập trong những ngôi trường khang trang như hôm nay là sự hy sinh vô cùng to lớn của các thế hệ cha ông đi trước. Dù trong hoàn cảnh chiến tranh gian khổ, bom đạn ác liệt, thiếu thốn trăm bề nhưng các Ông, các Bà vẫn không ngừng học tập, rèn luyện và sẵn sàng lên đường bảo vệ Tổ quốc với lòng yêu nước sâu sắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cựu chiến binh thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. | Câu chuyện thời hoa lửa