Cựu chiến binh thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. (1)
Bác Đậu Xuân Dục sinh năm 1958 trong một gia đình nghèo ở vùng quê Quảng Trị. Tuổi thơ của bác gắn liền với tiếng bom rơi, đạn nổ và những ngày phải sơ tán để tránh chiến tranh. Chứng kiến quê hương bị tàn phá, nhiều người dân phải chịu cảnh mất mát đau thương, bác sớm nuôi trong mình lòng yêu nước và ý chí góp sức bảo vệ Tổ quốc.
Khi còn rất trẻ, bác đã tham gia lực lượng phục vụ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Những năm tháng ấy vô cùng gian khổ. Ban ngày phải đối mặt với bom đạn của kẻ thù, ban đêm lại hành quân, vận chuyển lương thực, đạn dược và làm nhiều nhiệm vụ phục vụ chiến đấu. Có những hôm mưa rét kéo dài, quần áo ướt lạnh nhưng mọi người vẫn động viên nhau cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Bác kể rằng điều đáng nhớ nhất chính là tình đồng chí, đồng đội trong chiến tranh. Những người lính trẻ luôn yêu thương, giúp đỡ nhau như anh em ruột thịt. Khi có người bị thương, đồng đội sẵn sàng chăm sóc, nhường từng ngụm nước, từng phần lương thực ít ỏi cho nhau. Chính tình cảm ấy đã giúp mọi người vượt qua khó khăn, hiểm nguy nơi chiến trường ác liệt.
Có lần, trong một đợt bom dữ dội, đơn vị của bác phải khẩn trương di chuyển để bảo vệ tuyến đường tiếp tế. Dù rất nguy hiểm nhưng không ai chùn bước. Tất cả đều quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ vì miền Nam ruột thịt và vì ngày đất nước được hòa bình, thống nhất.
Sau ngày đất nước giải phóng, bác trở về quê hương tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng bác luôn giữ phẩm chất của người lính Cụ Hồ, sống giản dị, gương mẫu và tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương. Đến nay, mỗi khi nhắc lại những năm tháng “thời hoa lửa”, bác vẫn xúc động và tự hào vì đã góp một phần tuổi trẻ cho quê hương, đất nước.


