Bài viết

Cựu chiến binh thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. (2)

Quảng Trị02/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày tháng Bảy, gió từ sông Gianh thổi về mang theo mùi mặn của biển và cái nắng chang chang của miền Trung. Trong căn nhà nhỏ ở phường Bắc Gianh, tỉnh Quảng Trị, ông Lê Văn Bình – một cựu chiến binh đã ngoài bảy mươi tuổi – vẫn đều đặn chăm sóc vườn rau trước sân. Mái tóc bạc trắng, đôi bàn tay chai sần và ánh mắt sâu thẳm của ông luôn khiến lũ trẻ trong xóm tò mò về một thời “hoa lửa” mà chúng chỉ được nghe qua sách vở.

Chiều hôm ấy, sau giờ học, nhóm học sinh lớp 4 ghé sang nhà ông Bình để nghe kể chuyện chiến tranh. Ông chậm rãi rót nước chè xanh rồi nhìn xa về phía dòng sông:

“Các cháu bây giờ được học hành đầy đủ là hạnh phúc lắm rồi. Hồi ông bằng tuổi các cháu, ngày nào cũng nghe tiếng bom rơi…”

Năm 1972, khi cuộc chiến ở Quảng Trị diễn ra ác liệt, ông Bình mới tròn mười tám tuổi. Chàng thanh niên gầy gò ngày ấy đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Quê hương Bắc Gianh lúc ấy là vùng đất chịu nhiều bom đạn. Ban ngày, máy bay gầm rú trên bầu trời, ban đêm ánh pháo sáng đỏ rực cả khúc sông.

Ông kể rằng có lần đơn vị của ông nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực và thuốc men qua bến phà giữa lúc địch đánh phá dữ dội. Đêm ấy mưa rất to, nước sông dâng cao, từng loạt bom dội xuống làm mặt đất rung chuyển. Nhiều người run sợ, nhưng ông và đồng đội vẫn cắn răng chèo thuyền vượt sông.

Giữa làn khói bom mịt mù, một đồng đội của ông bị thương nặng. Không chút do dự, ông Bình cõng bạn chạy suốt quãng đường dài để đưa về trạm quân y. Mảnh đạn ghim vào vai đau buốt nhưng ông vẫn không dừng lại. Sau này, người đồng đội ấy may mắn sống sót và trở thành thầy giáo của một ngôi trường làng.

Ông Bình lặng đi một lúc rồi nói:

“Chiến tranh khốc liệt lắm, nhưng cũng đẹp lắm các cháu à. Đẹp bởi tình đồng đội, bởi ai cũng sống vì quê hương đất nước.”

Lũ trẻ chăm chú nghe, đôi mắt tròn xoe. Có em khẽ hỏi:

“Ông có sợ không ạ?”

Ông cười hiền:

“Có chứ! Ai mà không sợ bom đạn. Nhưng nếu ai cũng sợ thì quê hương mình ai bảo vệ?”

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Bình trở về quê hương Bắc Gianh với một bên vai còn mang vết thương chiến tranh. Ông không chọn nghỉ ngơi mà tiếp tục góp sức dựng xây quê nhà. Ông tham gia vận động người dân trồng cây, làm đường, giúp đỡ những gia đình khó khăn. Với ông, hòa bình không chỉ là tiếng súng ngừng vang mà còn là những mái trường đầy tiếng cười trẻ nhỏ.

Chiều dần buông, ánh nắng cuối ngày trải vàng bên dòng Gianh. Nhóm học sinh lễ phép chào ông ra về. Trước khi đi, ông Bình nhắn nhủ:

“Các cháu phải cố gắng học thật giỏi, sống thật tốt. Đó là cách đẹp nhất để biết ơn những người đã hy sinh cho đất nước.”

Tiếng ve vẫn ngân dài trong vòm cây. Dòng sông Gianh lặng lẽ trôi như mang theo câu chuyện của một thời hoa lửa – thời của lòng dũng cảm, của tuổi trẻ và của tình yêu quê hương không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cựu chiến binh thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. (2) | Câu chuyện thời hoa lửa