Cựu chiến binh, thương binh thời kỳ kháng chiến chống Mỹ và chiến tranh biên giới Tây Nam.
Bài viết ghi lại ký ức của cựu chiến binh Nguyễn Văn Minh, người đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho hai cuộc chiến khốc liệt: kháng chiến chống Mỹ tại chiến trường Quảng Trị và chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam. Câu chuyện tập trung vào những khoảnh khắc "vào sinh ra tử", tình đồng đội vẹn nguyên và phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" trong thời bình khi ông trở về với cuộc sống đời thường, vượt qua bệnh tật và nỗi đau da cam .
Hơn 50 năm đã trôi qua kể từ ngày đại thắng mùa Xuân năm 1975, nhưng khi nhắc về một thời hoa lửa, đôi mắt ông Nguyễn Văn Minh (73 tuổi, trú tại Hà Nội) vẫn rực sáng, tiếng nói vẫn dõng dạc như cái thuở 18 đôi mươi xếp bút nghiên lên đường chiến đấu. Ông là nhân chứng sống, là một trong hàng triệu người lính đã viết nên bản anh hùng ca bất diệt của dân tộc.
Những năm tháng "máu trộn bùn non"
Năm 1970, khi đang là học sinh lớp 10, ông Minh tình nguyện nhập ngũ, gia nhập Sư đoàn 304, quân đoàn 2, hành quân vào chiến trường Quảng Trị. Ông kể, thời điểm đó, chiến trường khốc liệt đến mức "bom đạn cày xới suốt ngày đêm". Bộ đội và nhân dân phải sống, chiến đấu trong giao thông hào và hầm hầm hố sâu dưới lòng đất.
"Anh em ở rừng quen, khi xuống đồng bằng, đất trống trải, chỉ có cát và nắng, bom Mỹ trút xuống như mưa. Có lần, tôi và đồng đội bị vùi dưới hầm 3 ngày đêm vì bom sập. Lúc được cứu ra, tai ù đặc, chỉ nghe tiếng đồng đội gọi nhau, nghẹn ngào..." - ông Minh bồi hồi nhớ lại trận chiến bảo vệ Thành cổ Quảng Trị 81 ngày đêm .
Với ông, ký ức kinh hoàng nhưng cũng tự hào nhất là những trận đối mặt với xe tăng địch. Không chỉ là chiến đấu, đó là cuộc đối đầu giữa ý chí và vũ khí hiện đại. Nhiều đồng đội của ông đã nằm lại ở tuổi 20, vĩnh viễn không bao giờ nhìn thấy ngày thống nhất.
Hành trình trở về từ chiến trường Tây Nam
Chiến tranh phá hoại miền Bắc kết thúc, đất nước thống nhất năm 1975 chưa được bao lâu, năm 1978, ông Minh tiếp tục cầm súng bảo vệ biên giới Tây Nam. Ký ức về những cánh rừng Căm-pu-chia đầy muỗi, sốt rét và sự cam go khi truy quét tàn quân Pol Pot vẫn vẹn nguyên.
"Đánh nhau ở biên giới, có lúc hết lương thực, chúng tôi phải ăn củ sắn rừng, uống nước suối đục. Nhưng tinh thần đồng đội thì chưa bao giờ vơi. Ai bị thương, anh em khiêng trên võng, nhường nhau ngụm nước cuối cùng" .
"Chất lính" giữa thời bình
Năm 1982, ông xuất ngũ về quê với thương tật da cam, trở thành thương binh hạng 3/4. Trở về đời thường, không chịu khuất phục trước số phận, ông Minh phát huy tinh thần "Bộ đội Cụ Hồ", cùng gia đình khai hoang, làm kinh tế, dạy dỗ con cái. Ông tích cực tham gia Hội Cựu chiến binh địa phương, giúp đỡ các đồng đội có hoàn cảnh khó khăn.
"Thời chiến, mình sống vì Tổ quốc. Thời bình, mình sống sao cho xứng đáng với những đồng đội đã ngã xuống. Danh dự lính Cụ Hồ là điều thiêng liêng nhất", ông Minh chia sẻ
Viết tiếp bản hùng ca
Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Minh là khúc ca hào hùng về thế hệ thanh niên Việt Nam sẵn sàng hy sinh vì hòa bình. Những nhân chứng như ông là cầu nối vô giá, truyền ngọn lửa yêu nước cho thế hệ trẻ hôm nay, nhắc nhở về giá trị của tự do và sự tri ân những người đã hiến dâng cả cuộc đời cho đất nước.


